Áo tơi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Một người thợ săn thời thuộc Pháp mặc áo tơi

Áo tơi là một loại áo khoác dùng để che mưa che nắng và là một vật dụng rất quen thuộc trong các gia đình nông dân Việt Nam trước đây.

Áo tơi ra đời nhằm mục đích che mưa. Do thời xưa không có các vật liệu khác thích hợp hơn như ni lon bây giờ nên áo tơi thường được làm bằng lá cây, thường là lá cọ, khâu chồng thành lớp gối lên nhau dày hàng đốt tay, như kiểu lợp ngói, đánh thành tấm, phía trên có dây rút để đeo vào cổ giữ áo cố định trên lưng.

Thơ ca[sửa | sửa mã nguồn]

Trong ca dao, Áo tơi trở thành vật cho tặng thể hiện tình yêu:

Yêu nhau cởi áo cho nhau
Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay[cần dẫn nguồn]

Và được viết trong thơ:

Lạ chân lối nhỏ đường chiều
vàng cây lá đỏ mộng xiêu bên trời
Bụi mưa thấm chiếc áo tơi
lạnh hồn anh đã rã rời theo Thu

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]