Âm Dương Đạo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Âm Dương Đạo (Hán tự: 陰陽道, Nhật văn: おんみょうどう, phiên âm Latin: Onmyōdō hoặc Inyōdō) là môn thần bí vũ trụ học của người Nhật. Nguyên bản là dựa trên các học thuyết triết học tự nhiên của triết học Trung Hoa cổ đại như Âm Dương Ngũ Hành truyền đến Nhật Bản vào đầu thế kỷ thứ 6, sau đó được chấp nhận và xem như một công cụ dùng để chiêm bốc. Những tri thức này sau đó chịu ảnh hưởng của Đạo giáo, Khổng giáo, Thần đạo và phát triển thành một môn học gọi là Âm Dương đạo vào cuối thể kỷ thứ 7. Người học về bộ môn này gọi là Âm Dương Sư.

Khởi nguyên[sửa | sửa mã nguồn]

Nhật Bản đích Âm Dương Đạo được nguyên bản là từ một hành thuyết có nguồn gốc từ Trung Quốc: tại Trung Quốc vào thời Chiến Quốc trong chư tử bách gia có một học thuyết về Âm Dương, Ngũ Hành, thế nhân gọi là Âm Dương gia do một người nước TềTrâu Diên xây dựng. Âm Dương thuyết là giữ cho Âm hòa với Dương nhằm làm cho nội bộ sự vật được hỗ tương (bỗ trợ lẫn nhau), tiêu (làm mất), trưởng (kéo dài) nhằm mục đích là phối hợp một cách hài hòa lực, lượng của vật nhằm mục đích nuôi dưỡng thiên địa vạn vật sanh thành pháp tắc. Ngũ Hành thuyết do 5 nguyên tố Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ mà thành. Những nguyên tố này là gốc của vật chất, tính chất của chúng là bất đoạn tuần hoàn biến hóa (không đứt, tuần hoàn và biến hóa).

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]