Âu Việt

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Âu Việt là một nước gồm các bộ tộc miền núi sinh sống ở tỉnh Cao Bằng - Việt Nam và phía tây Quảng Đông, Quảng Tây ngày nay. Âu Việt là con cháu của người Bách Việt. Họ có tục để tóc ngắn, xăm hình, răng đen và được xem là tổ tiên của người Tày, người Nùng và người dân tộc Choang Quảng Tây ngày nay. Các bộ tộc Âu Việt sống xen kẽ với người Lạc Việt. Hai bộ lạc này từ lâu đã có quan hệ gần gũi với nhau. Khi Tần Thủy Hoàng cho quân xuống đánh xuống để mở rộng bờ cõi. Cuộc kháng chiến bùng nổ. Dù thủ lĩnh Âu Việt bị giết nhưng nhân dân Âu Việt-Lạc Việt vẫn không chịu đầu hàng. Sau khi kháng chiến thắng lợi,nhân đó, năm 258 TCN Thục Phán buộc Hùng Vương nhường ngôi[cần dẫn nguồn]. Hai vùng đất của người Tây Âu và Lạc Việt sinh sống được hợp nhất thành nước Âu Lạc. Thục Phán tự xưng là An Dương Vương, đóng đô tại Phong Khê (nay là vùng Cổ Loa, huyện Đông Anh-Hà Nội)

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]