Élisa Bonaparte

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Chân dung Élisa Bonaparte do Marie Guillemine Benoist vẽ

Élisa Bonaparte ( tên khi sinh ra là Maria Anna ) sinh ngày 3/1/1777Ajaccio và mất năm 1820 ở Villa Vicentina, bà là em gái của Napoléon Bonaparte. Nhờ vào một học bổng mà bà đã được đi học ở nhà St Cyr. Bà kết hôn với Félix Baciocchi năm 1797 thuộc một gia đình xứ Corse, dòng dõi quý tộc nhưng nghèo khổ và khi đó ông ta đơn thuần chỉ là một đại úy ( từ một người hoàn toàn vô giá trị, ông ta đã tiến tới đại úy từ rất nhanh, vì có thực lực). Bà có 5 người con trong đó có 2 người là viên giám sát. Bà sống ở Paris 2 năm sau đám cưới, và trở lại bậc tinh hoa về việc viết thư cho nhiều người đàn ông ở đây, trong đó bà đã làm ra một xã hội thông thường. Chồng bà được tôn vinh là hoàng tử xứ PiombinoLucques, nhưng khả năng làm vua đều tùy thuộc thực sự ở công chúa Élisa. Bà đã xin được phẩm tước nữ đại công tước xứ Toscane vào năm 1809. Sau sự thất bại của anh trai, bà sống riêng. Bà quay lại Ba Lan, sau đó là Anh quốc và mất ở làng Villa Vicentina ( tỉnh UdineItalie ) năm 1820.