Đông Đô
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Đông Đô, nghĩa là "kinh đô phía đông", là tên gọi thông thường để chỉ một kinh đô các nước phong kiến Á Đông trong những giai đoạn có nhiều kinh đô khác nhau, hoặc dời đô về địa điểm khác.
Mục lục |
[sửa] Nhật Bản
- Thành Edo được gọi là Đông Đô trong thời kỳ Edo
[sửa] Trung Quốc
- Thành Lạc Dương thường được gọi là Đông Đô, trong khi thành Trường An cổ thường được gọi là Tây Đô
- Đài Loan được gọi là Đông Đô vào cuối thời nhà Minh, khi Trịnh Thành Công chiếm Đài Loan và lập nên chính quyền
[sửa] Việt Nam
- Từ năm 1397 (thời Trần Phế Đế) thành Thăng Long được gọi là Đông Đô để phân biệt với kinh đô mới ở Thanh Hóa (gọi là Tây Đô). Tên gọi này tồn tại tới năm 1430 (thời Lê Thái Tổ). Thời thuộc Minh còn gọi là Đông Quan.