Đại Quang Hiển

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Đại Quang Hiển (대광현, 大光顯, Dae Gwang-hyeon, ? ~ ?) là vị thế tử cuối cùng của vương quốc Bột Hải, là con trai cả của quốc vương Đại Nhân Soạn. ông đã lãnh đạo những người tị nạn Bột Hải nam tiến xuống Cao Ly.

Sau vài tháng đánh Bột Hải, quân Khiết Đan đã tràn ngập khắp đất nước và chiếm được Thượng Kinh (Sanggyeong), thức kinh đô. Quốc vươpng cuối cùng của Bột Hải đã đầu hàng quân Khiết Đan. Nhà vua bị bắt song thế tử đã tập hợp được một đội quân gồm 300 người và đào thoát đến Cao Ly với hi vọng tập hợp sức mạnh để trả thù cho thất bại nhục nhã và sự sụp đổ của vương quốc. Đại Quang Hiển đến cùng với những người Bột Hải vào tháng 1 năm 937, tức năm thứ 17 Cao Ly Thái Tổ trị vì.

Ông có ít nhất một người con trai, Đại Đạo Tú (Dae Do-su), người về sau đã lãnh đạo Cao Ly giành chiến thắng trước Liêu trong Chiến tranh Cao Ly-Khiết Đan lần thứ nhất. Ông cũng là tổ tiên của các gia tộc Tae ở Hyeopgye và Yeongsun, hầu hết các thành viên trong gia tộc hiện sinh sống tại Hàn Quốc.