Đạo (triết học)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Đạo, chữ Hán nghĩa đen là đường đi, nghĩa bóng chỉ đường hướng cần phải theo trong đời sống tinh thần của con người. Sâu xa hơn, đạo là nguyên lý tiến triển của sự vật, hiện tượng, là quy luật hoạt động của vũ trụ.

Mục lục

[sửa] Khái niệm Lão giáo

Lão Tử coi đạo là nguồn gốc của vũ trụ: "Có một vật gì đó sinh ra cả trời đất, lặng lẽ, trống không, đứng riêng biệt không đổi thay, tuần hoàn không biết mệt mỏi, có thể làm mẹ thiên hạ; ta không rõ tên là gì, gọi nó là đạo (hữu vật hỗn thành, tiên thiên địa sinh, tịch hề liêu hề, độc lập bất cải, chu hành nhi bất đãi, khả dĩ vi thiên hạ mẫu; ngô bát tri kỳ danh, tự chi viết đạo)".

[sửa] Khái niệm Kinh dịch

Kinh Dịch nói: "Nhất âm nhất dương chi vị đạo", hai khí âmdương tác động lẫn nhau là động lực thúc đẩy sự hình thành và chuyển hóa của sự vật. Duy vật biện chứng nói: mâu thuẫnnguyên nhân của phát triển, mà vận động lại là phương thức tồn tại của vật chất, của thế giới.

[sửa] Khái niệm Phật giáo

[sửa] Khái niệm Ki tô giáo

[sửa] Xem thêm

[sửa] Tham khảo

[sửa] Liên kết ngoài

Công cụ cá nhân
Không gian tên

Biến thể
Tác vụ
Xem nhanh
Tương tác
Công cụ
In/xuất ra