Đạo thờ vật tổ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Đạo thờ vật tổ hay còn được biết đến dưới tên khoa học là "tô-tem thờ vật". Đây là một tập tục có từ thời kì các thị tộc. Thời kì này nhận thức con người còn hoang sơ, con người vẫn còn khiếp sợ sức mạnh của tự nhiên, bởi vậy nhiều thị tộc, bộ lạc lấy một con vật nào đó coi như vật tổ của mình. Dấu tích của nó vẫn còn đến tận ngày nay qua một số họ của người Trung Quốc như; Mã (ngựa), Long (rồng),.... Đây là 1 tín ngưỡng rất phổ biến ở các dân tộc từ Á sang Âu.

Vật tổ của một số dân tộc[sửa | sửa mã nguồn]

1.Chim Lạc của người Việt.

2.Con rắn của người Hán.

3.Chó sói của người La Mãngười Liêu.

Chim lạc của người Việt[sửa | sửa mã nguồn]

Tổ tiên của người Việt vốn sống ở bờ biển Phúc Kiến, Trung Quốc[cần dẫn nguồn] nhưng qua nhiều năm di cư họ đã đến miền Bắc Việt Nam, ở lại sống cùng với dân Anh-đô-ni-iêng bản địa và lập ra nước Văn Lang Họ thường tự sánh mình với loài chim lạc cứ mùa Đông bay về phương Nam trú rét, mùa hè quay về[1].

Con rắn của người Hán[sửa | sửa mã nguồn]

Nội dung của phần này viết chủ yếu dựa vào truyền thuyết về Nữ Oa [cần dẫn nguồn] và một số tư liệu khác

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Lịch sử Việt Nam - Quỳnh Cư & Đỗ Đức Hùng