Đặng Mậu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Đặng Mậu (chữ Hán:鄧茂, bính âm: Deng Mao) là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết lịch sử Tam Quốc diễn nghĩa của nhà văn La Quán Trung. Trong tiểu thuyết này, Đặng Mậu xuất hiện tại Hồi thứ 1 của tiểu thuyết và được giới thiệu là một phó tướng của Trình Viễn Chí thuộc quân giặc Khăn Vàng. Đặng Mậu cùng với Trình Viễn Chí chỉ huy quân Khăn Vàng tấn công vào Trác Quận và bị giết trong một trận đánh bởi Trương Phi.

Câu chuyện[sửa | sửa mã nguồn]

Phó tướng Đặng Mậu cùng Trình Viễn Chí dẫn năm vạn quân đến đánh Trác Quận. Quan nhà HánLưu Yên sai Châu Tĩnh dẫn ba anh em Lưu, Quan, Trương đem năm trăm quân đi trước để giao chiến. Lúc đến dưới núi Đại Hưng, thấy quân nổi loạn đều xoã tóc chít khăn vàng. Hai bên đối trận, Lưu Bị mắng mỏ, Trình Viễn Chí tức giận, sai Đặng Mậu ra đánh nhưng bên kia, Trương Phi cầm xà mâu xông ra đâm trúng vào bụng Đặng Mậu. Đặng Mậu ngã lăn xuống ngựa chết tại chỗ. Sau đó Trình Viễn Chí cũng bị Quan Vũ giết chết.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]