Đền thờ Jerusalem

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Mô hình Đền thờ cũ của vua Solomon

Đền thờ Jerusalem hay còn gọi là Đền Thánh tọa lạc trên một ngọn núi bên trong thành phố cổ Jerusalem. Theo đức tin của người Do Thái thì đây là nơi có sự hiện diện của Thiên Chúa.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Ngôi đền đầu tiên do vua Solomon xây dựng vào khoảng thế kỷ 10 trước Công nguyên, là trung tâm phụng thờ của Do Thái giáo cổ. Ngôi đền này chính thức thay thế cho nơi mà Mose hằng phụng thờ và những nơi khác tại Shiloh, Nov, và Givon, trở thành nơi tập trung cao độ của đức tin người Do Thái. Ngôi đền thứ nhất này bị phá hủy bởi những người Babylon vào năm 586 TCN, và được xây dựng lại (là ngôi đền thứ hai) bảy mươi năm sau tức 515 TCN.

Những thế kỷ sau đó, nó lại được Herod tu sửa khoảng năm 20 TCN, và lại bị người La Mã phá hủy khoảng năm 70 SCN. Tất cả các vách tường bên ngoài vẫn còn đứng vững, dù chính điện đã bị phá hủy từ lâu. Tuy nhiên, nhiều năm trời người ta cho rằng bức tường phía tây của đền là tường duy nhất còn đứng vững. Trên phạm vi ngôi đền cũ có một đền thờ Hồi giáo, một mái vòm bằng đá sau thế kỷ 7, và một nhà thờ Hồi giáo cùng thời kỳ.