Địa Hoàng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Địa Hoàng (地皇, Dìhuáng) là vị vua thứ hai trong truyền thuyết của Trung Quốc sau thời đại Bàn Cổ. Theo Nghệ Văn Loại Tụ (藝文類聚), ông là người thứ hai trong Tam Hoàng.

Thân thế[sửa | sửa mã nguồn]

Theo Sử ký (史記),

  • Địa Hoàng có mười một đầu, là vua lửa (Hỏa Đức Vương) (火德王, Huǒdéwáng).
  • Hoặc, Địa Hoàng là vị vua có nhiều thành tựu, có mười một anh em, sống đến 18000 tuổi.

Sau khi ông ra đời, đất trời chìm ngập trong hỗn loạn. Năm đó, mặt trời và Mặt Trăng do hai mắt của Bàn Cổ, những ngôi sao từ tóc của ông không còn di chuyển chính xác. làm cho nhiều ngày không có ban ngày, hay nhiều ngày liên tục mặt trời soi rọi, hoặc họa sao rơi. Với sức mạnh của mình, Địa Hoàng lập lại trật tự cho tất cả. Ông bắt các ngôi sao, Mặt Trăng, mặt trời di chuyển đúng trở lại, quy định số ngày cho một tháng, số tháng cho một năm. Địa Hoàng ra lệnh cho tất cả các vì sao phải bay lên trên khoảng không cao xa, vĩnh viễn không bao giờ được hạ xuống thấp. Các vì sao kêu với Địa Hoàng rằng chúng không thể chịu được sự lạnh lẽo ở trên cao, Địa Hoàng cho phép chúng ban ngày thì ngủ còn ban đêm xuất hiện để thăm các bè bạn cũ dưới mặt đất.

Địa Hoàng trị vì hết 11000 năm.

Ông tạo ra Hùng Nhĩ Sơn (熊耳山 Xióng'ĕr Shān) và Long Môn Sơn (龍門山 Lóngmén Shān).


Tiền nhiệm:
Thiên Hoàng
Tam Hoàng Kế nhiệm:
Nhân Hoàng
hoặc
Thái Hoàng (泰皇)

Các mục liên quan[sửa | sửa mã nguồn]