Định lý Menelaus
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Định lý Menelaus là một định lý về các tam giác trong hình học phẳng. Cho tam giác ABC. D, E, F lần lượt nằm trên các đường thẳng BC, CA, AB. Khi đó định lý phát biểu rằng D, E, F thẳng hàng khi và chỉ khi 
Chứng minh định lý:
Phần thuận: Giả sử D, E, F thẳng hàng. Vẽ đường thẳng qua C và song song với AB cắt đường thẳng DE tại G.
Theo định lý talet ta có
(1) và
(2)
Nhân (1) và (2) vế theo vế

Từ đó suy ra

Phần đảo: Giả sử
. Khi đó gọi F' là giao của đường thẳng ED với đường thẳng AB.
Theo chứng minh ở trên ta có 
Kết hợp giả thuyết suy ra 
Hay 
Nên F'A = FA và F'B = FB
Do đó F' trùng với F.
Vậy định lý đã được chứng minh.