Định lý trục quay song song

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Định lý trục quay song song hay còn gọi là định lý Steiner-Huygens, định lý dời trục, công thức dời trụcđịnh lý dùng để tính mômen quán tính của các vật nếu trục quay z không đi qua khối tâm của vật.

Nội dung[sửa | sửa mã nguồn]

Mômen quán tính của một vật rắn đối với một trục nào đó bằng mômen quán tính của vật rắn đối với trục song song đi qua khối tâm cộng với tích số của khối lượng vật rắn và bình phương khoảng cách giữa hai trục[1].

Công thức[sửa | sửa mã nguồn]

Định lý trục quay song song

Giả sử trục quay z đi qua điểm O của vật rắn A, còn trục thứ hai đi qua khối tâm G và giả sử hai trục này song song với nhau. Gọi r là khoảng cách giữa hai trục, có thể chứng minh được:

I_O = I_G + mr^2,

Trong đó:

IO là mô men quán tính của vật đối với trục quay đi điểm O
IG là mô men quán tính của vật đối với trục quay đi qua khối tâm G
m là khối lượng của vật

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Halliday, Resnick, Walker, Principles of Physics, 9th edition, International student version, John Wiley & Son, 2011, ISBN 978-0-470-56158-4, trang 254