117 Lomia

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
117 Lomia
Khám phá
Khám phá bởi Alphonse Borrelly
Ngày khám phá 12 tháng 9, 1871
Tên chỉ định
Tên thay thế  
Danh mục tiểu hành tinh Vành đai chính
Đặc trưng quỹ đạo
Kỷ nguyên 31 tháng 12, 2006 (JD 2454100.5)
Cận điểm quỹ đạo 434.790 Gm (2.906 AU)
Viễn điểm quỹ đạo 460.170 Gm (3.076 AU)
Bán trục lớn 447.480 Gm (2.991 AU)
Độ lệch tâm 0.028
Chu kỳ quỹ đạo 1889.604 d (5.17 a)
Tốc độ vũ trụ cấp 1 17.22 km/s
Độ bất thường trung bình 0.674°
Độ nghiêng quỹ đạo 14.928°
Kinh độ của điểm nút lên 348.991°
Acgumen của cận điểm 62.315°
Đặc trưng vật lý
Kích thước 148.7 km
Khối lượng 3.4×1018 kg
Khối lượng riêng trung bình ? g/cm³
Hấp dẫn bề mặt 0.0416 m/s²
Tốc độ vũ trụ cấp 2 0.0786 km/s
Chu kỳ tự quay ? d
Suất phản chiếu ?
Nhiệt độ ~161 K
Kiểu phổ C
Cấp sao tuyệt đối (H) 7.95

117 Lomia là một tiểu hành tinh hơi lớn ở vành đai chính. Nó có bề mặt rất tối và được cấu tạo bằng carbonate nguyên thủy. Tiểu hành tinh này do A. Borrelly phát hiện ngày 12.9.1871.

Cho đến nay đã có 2 lần tiểu hành tinh này che khuất một sao được quan sát thấy trong năm 2000 và 2003.