AGM-130

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

AGM-130 (tiếng Anh: air-to-surface missile) là loại tên lửa không đối đất tầm dài, có khả năng tấn công nhiều mục tiêu, nó được thiết kế để tấn công các mục tiêu cố định hoặc di chuyển chậm. AGM-130 được trang bị cho máy bay F-15E, mỗi chiếc mang được hai quả. AGM-130 là loại vũ khí chính xác có điều khiển và có khả năng tái xác lập mục tiêu. AGM-130 sử dụng hệ thống dẫn đường quán tính kết hợp với Hệ thống định vị toàn cầu (GPS).

Các dạng khác[sửa | sửa mã nguồn]

AGM-130A là loại tên lửa được cải tiến từ AGM-130, có tầm bắn linh hoạt có thể tấn công mục tiêu di động.

AGM-130LW [loại nhẹ] được thiết kế cho máy bay như F-16 F-16 C/D. Nó cũng được kết hợp giữa hệ thống dẫn quán tính (INS) và hệ thống định vị toàn cầu (GPS). Nó là mẫu thiết kế nhẹ hơn, đầu đạn nhỏ hơn nên có khả năng điều khiển tốt hơn, tránh sự bẻ gãy, hư hỏng trên đường bay.

AGM-130C sử dụng một đầu đạn xuyên 2.000 pound được thiết kế để chống lại các mục tiêu cứng, khó xuyên. Nó đã được phát triển nhưng chưa được đưa vào sử dụng.

Đặc tính kỹ thuật[sửa | sửa mã nguồn]

  • Chiều dài: 3,92 mét
  • Đường kính:(38 cm/46 cm)
  • Tầm bắn: 60 km
  • Đầu đạn: 240 kg (loại BLU-109) hoặc 430 kg (MK 84)

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Danh sách các tên lửa