A di đà kinh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Thánh điển Phật giáo
Tam.jpg

Kinh

Luận


A-di-đà kinh là bản rút ngắn của Đại thừa vô lượng thọ trang nghiêm kinh.

Đây là một trong ba bộ kinh quan trọng nhất của Tịnh Độ tông (tiếng Anh: Pure Land sect), lưu hành rộng rãi tại Trung Quốc, Nhật BảnViệt Nam. Kinh này trình bày phương pháp nhất tâm niệm danh hiệu A-di-đà và sẽ được A-di-đà tiếp độ về cõi Cực lạc lúc lâm chung (niệm Phật). Nguyên bản tiếng Phạn của kinh này vẫn còn tồn tại và người ta cũng còn tìm thấy những bản dịch Hán ngữ của hai dịch giả lừng danh là Cưu-ma-la-thậpHuyền Trang (chữ Hán: 玄奘).

Kinh A Di Đà do đức Phật Thích Ca Mâu Ni thuyết về y và chánh báo của đức Phật A Di Đà nơi thế giới Cực lạc ở phương Tây, cách cõi Ta bà này mười muôn ức cõi Phật. Kinh cũng chỉ bày pháp môn niệm Phật để được vãng sanh về cõi Cực lạc của đức Phật A Di Đà.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]


Nam-mô A-Di-Đà Phật. (108 Lần) [có niệm nhiều ít tuỳ ý]

Nam-Mô Đại-Bi Quán-Thế-Âm Bồ-tát.(3 Lần)

Nam-mô Đại-Thế-Chí Bố-tát. (3 Lần)

Nam-mô Địa-Tạng-Vương Bồ-tát. (3 Lần)

Nam-mô Thanh-Tịnh Đại-Hải Chúng Bồ-Tát. (3 Lần)