Antonov A-40

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
A-40 Krylya Tanka
AntonovA40.jpg
Kiểu thiết kế của Antonov A-40
Kiểu Tàu lượn
Hãng sản xuất Antonov
Chuyến bay đầu tiên 1942
Tình trạng Đã huỷ bỏ
Được phát triển từ Xe tăng T-60

Antonov A-40 Krylya Tanka ("tăng có cánh") là một phát triển của Xô viết nhằm cho phép một chiếc xe tăng lượn vào chiến trường sau khi đã được một chiếc máy bay khác kéo lên không, nhiệm vụ hỗ trợ các lực lượng không vận hay du kích. Một nguyên mẫu đã được chế tạo và thử nghiệm năm 1942, nhưng kết quả cho thấy ý tưởng không thể hoạt động. Phương tiện này thỉnh thoảng được gọi là A-40T hay KT.

Thay vì chất một chiếc xe tăng hạng nhẹ lên tàu lượn như các quốc gia khác đã làm, các lực lượng không vận Xô viết đã gắn một chiếc xe tăng hạng nhẹ T-27 bên dưới chiếc máy bay ném bom hạng nạng và thả nó xuống các sân bay. Trong thập niên 1930 nhiều cuộc thực nghiệm nhằm thả xe tăng bằng hay đơn giản là thả chúng xuống nước. Trong thời gian chiếm đóng Bessarabia năm 1940 những chiếc xe tăng hạng nhẹ có thể đã được thả xuống từ độ cao vài mét bởi những chiếc máy bay ném bom TB-3, và chạy đà dừng lại với khớp ly hợp ở số không.

Vấn đề lớn nhất với các phương tiện được thả xuống từ trên không là kíp điều khiển chúng được thả tách biệt và có thể bị trì hoãn hay không thể tham gia tác chiến. Những chiếc tàu lượn cho phép kíp điều khiển tới vùng tác chiến cùng phương tiện của mình. Chúng cũng làm giảm thiểu nguy cơ đối với những chiếc máy bay đắt tiền, vốn không cần phải có mặt trên trận chiến. Vì thế Không quân Xô viết đã đặt hàng Oleg Antonov thiết kế tàu lượn để thả xe tăng.

Máy bay ném bom TB-3 mang xe tặng hạng nhẹ T-27, 1935

Antonov còn có nhiều tham vọng hơn, và thay vì lắp cánh tháo lắp được vào những chiếc xe tăng hạng nhẹ T-60, ông chế tạo những mô hình hai tầng cánh bằng vải và gỗ lớn với cánh đuôi. Chiếc xe tăng như thế có thể lướt vào trận địa, bỏ cánh và sẵn sàng chiến đấu trong vài phút.

Một chiếc T-60 đã được chuyển đổi thành tàu lượn năm 1942, dự định được kéo bởi một chiếc Petlyakov Pe-8 hay Tupolev TB-3. Chiếc xe tăng đã được tháo bỏ trọng lượng thừa như giáp sắt, vũ khí, đèn pha và chỉ mang theo một lượng nhiên liệu nhỏ để hoạt động trên không. Thậm chí khi đã được chuyển đổi, chiếc máy bay ném bom TB-3 vẫn rất khó khăn để thả nó trong chuyến bay duy nhất ngày 2 tháng 9 năm 1942 để khỏi lao xuống đất, vì chiếc T-60 quá vướng víu (dù chiếc xe tăng được báo cáo là đã trượt khá êm). Một chiếc A-40 đã được phi công thực nghiệm Xô viết nổi tiếng Sergey Anokhin điều khiển. Chiếc T-60 đã hạ cánh trên một cánh đồng gần sân bay, và sau khi tháo bỏ cánh và cánh đuôi, nó chạy ngược về căn cứ. Vì thiếu loại máy bay đủ mạnh để kéo nó ở tốc độ cần thiết 160 km/h, dự án đã bị huỷ bỏ.

Liên bang Xô viết đã tiếp tục phát triển các cách thức nhằm tăng hiệu quả việc triển khai các phương tiện bằng không quân. Tới giữa thập niên 1970 họ đã có thể thả các phương tiện chiến đấu BMD-1 với đầy đủ kíp lái xuống đất.

Antonov A-40

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Shavrov, V. (1997). “Istoriya konstruktsiy samoletov v SSSR”. Bronekollektsiya (4). 
  • Zaloga, Steven J.; James Grandsen (1984). Soviet Tanks and Combat Vehicles of World War Two. London: Arms and Armour Press. tr. pages 192–3. ISBN 0-85368-606-8. 

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

  • Tăng có cánh
  • Baynes Bat, một thiết kế của người Anh trong Thế chiến thứ hai nhằm lắp cánh lượn cho xe tăng
  • General Aircraft Hamilcar, một tàu lượn quân sự thời đó có thể mang xe tăng hạng nhẹ.
  • Messerschmitt Me 321Junkers Ju 322, những tàu lượn của Đức được thiết kế để mang những thiết bị thiết giáp hạng nhẹ.
  • Xe tăng T-80T-84 cũng được đặt biệt hiệu Tăng bay vì tốc độ của chúng

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]