Anu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Trong thần thoại Sumer, Anu hay An (từ tiếng Sumer * An 𒀭 = bầu trời, thiên đường) là một vị thần bầu trờo, vị thần của thiên đàng, chúa tể của các chòm sao, vua của các vị thần, linh hồn và ma quỷ, và cư ngụ trong khu vực trên trời cao nhất. Người ta tin rằng ông có quyền phán xét những người đã phạm tội, và rằng ông đã tạo ra những ngôi sao làm người lính để tiêu diệt kẻ ác. Ông được quy cho là vương miện hoàng gia. Người phục vụ và quan chức dưới trướng ông là thần Ilabrat.

Ông là một trong các vị thần lâu đời nhất ở trong đền thờ Sumer và một phần của một bộ ba bao gồm Enlil (thần của không khí) và Enki (thần nước). Ông được gọi là Anu bởi những người Akkadia sau này trong nền văn hóa Babylon. Do là nhân vật đầu tiên trong một bộ ba gồm Anu, Enlil và Enki (còn được gọi là Ea), Anu đến được coi là cha và vua của các vị thần. Anu liên quan một cách nổi bật với ngôi đền E-anna trong thành phố Uruk (Erech kinh thánh) ở miền Nam Babylonia có những lý do chính đáng để tin nơi này đã là địa điểm ban đầu của sự sùng bái Anu. Nếu điều này là đúng, nữ thần Inanna (Ishtar) lúc đó Uruk có thể là vợ của Ngài.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]