Bãi Cháy

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Bãi Cháy
Phường
Bãi Cháy 2005.jpg
Nhìn từ Vịnh Cửa Lục
Địa lý
Tọa độ: 20°57′57″B 107°02′5″Đ / 20,96583°B 107,03472°Đ / 20.96583; 107.03472Tọa độ: 20°57′57″B 107°02′5″Đ / 20,96583°B 107,03472°Đ / 20.96583; 107.03472
Diện tích 19,29 km²
Dân số (2010)  
 Tổng cộng 20000 người
 Mật độ 1036 người/km²
Dân tộc Kinh
Hành chính
Quốc gia  Việt Nam
Vùng Đông Bắc
Tỉnh Quảng Ninh
Thành phố Hạ Long
Thành lập 1981[1]
 Trụ sở UBND Đường Hạ Long, Phường Bãi Cháy, Thành phố Hạ Long, Quảng Ninh
Mã hành chính 06673[2]

Bãi Cháy là một phường có vị trí kinh tế và xã hội quan trọng của thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh, Việt Nam. Đây cũng là nơi có bãi biển nổi tiếng của miền Bắc Việt Nam.

Lịch sử và tên gọi[sửa | sửa mã nguồn]

Nơi đây có tên cổ là Vạ Cháy, bản thời Pháp thuộc thường ghi là Vat Chay hoặc Ile aux buissons (đảo bụi rậm). Tên Bãi Cháy hay Vạ Cháy ngày xưa là khu bãi cát ven biển do ngư dân bảo dưỡng thuyền gỗ bằng cách đốt lửa thui thuyền (dưới đáy và bên sườn thuyền thường có con bám vào rất chắc có thể ăn hỏng thuyền vì thế dân chài phải lấy lá phi lao đốt xung quanh), lửa khói quanh năm trong bãi mà thành tên.

Theo dã sử, Bãi Cháy chính là nơi đoàn thuyền lương của quân Nguyên Mông do Trương Văn Hổ cầm đầu vào xâm lược Việt Nam đã bị tướng nhà TrầnTrần Khánh Dư cùng quân dân nhà Trần thiêu cháy và bị dạt vào bờ. Do nhiều thuyền giặc bị cháy, gió mùa Đông Bắc lại thổi tạt lửa vào bờ phía tây Cửa Lục làm cháy luôn khu rừng đang hanh khô. Chính vì vậy mà khu rừng bị cháy đó có tên như ngày nay.

Trước năm 1979, Bãi Cháy là một thị trấn rộng, giáp địa phận xã Việt Hưng và huyện Hoành Bồ. Tháng 4/1979, tách khu phía tây lập phường Giếng Đáy. Ngày 10/8/1981 thị trấn Bãi Cháy trở thành phường thuộc thị xã Hồng Gai.[3]

Điều kiện tự nhiên[sửa | sửa mã nguồn]

Bãi Cháy nguyên là một đảo hình thoi dài 6 km, chỗ rộng nhất là 2 km, diện tích 1145,85 ha. Địa hình đồi núi, đỉnh cao nhất 162m. Phía Bắc đảo là vịnh Cửa Lục, quốc lộ 18A mở từ những năm 1930. Phía Nam đảo nhìn ra Vịnh Hạ Long có đường Hạ Long xây dựng từ năm 1959. Phường có đảo Rều cách bờ 300m (dễ dàng thấy khi đi từ Cảng tầu du lịch Bãi Cháy ra Vịnh). Phía Đông đảo có bến phà (nay là cầu) nối với phường Hồng Gai. Cảng xăng dầu B12 là cảng xăng dầu lớn nhất cả nước, trước 1965 là cảng Hải Quân.

Toàn cảnh bãi tắm Bãi Cháy

Bãi Cháy có một bãi biển nhân tạo, nằm dọc vịnh Hạ Long, bãi cát có chiều dài hơn 1000m và rộng 100m. Đây là bãi tắm thu hút rất đông du khách vào mùa du lịch biển. Đặc điểm địa hình là một dải đồi thấp chạy thoai thoải về phía biển, kéo dài hơn 2 km ôm lấy hàng thông cổ thụ, nằm xen là những khách sạn, những biệt thự nhỏ kiến trúc riêng biệt.

Kinh tế[sửa | sửa mã nguồn]

Các khách sạn nằm dọc theo bờ biển và sườn đồi

Với lợi thế nằm bên bờ vịnh Hạ Long, Bãi Cháy đóng vai trò là trung tâm lưu trú và các dịch vụ ven bờ, phát triển với quy mô quốc tế. Cơ sở vật chất kỹ thuật, dịch vụ ngành du lịch được đầu tư, khai thác hiệu quả đáp đã ứng được nhu cầu đa dạng của khách du lịch trong và ngoài nước. Trên địa bàn phường (tập trung tại phố Vườn Đào, phố Anh Đào và khu Cái Dăm) hiện có 322 cơ sở lưu trú du lịch với 6.888 phòng, 12.478 giường; trong đó: 11 cơ sở đạt tiêu chuẩn 4 sao, 15 cơ sở đạt tiêu chuẩn 3 sao, 23 cơ sở đạt tiêu chuẩn 2 sao, 17 cơ sở đạt tiêu chuẩn 1 sao với 4.012 phòng được xếp hạng và trên 400 tàu du lịch. Bên cạnh đó, một số dự án khách sạn 5 sao đang được triển khai thực hiện và đưa vào hoạt động trong thời gian tới.

Bên cạnh du lịch, Bãi Cháy còn là khu vực tập trung phát triển của nhiều ngành kinh tế quan trọng, trong đó cảng nước sâu Cái Lân có khả năng đón tàu từ 3-5 vạn tấn, các nhà máy đóng tàu có khả năng đóng mới tàu trên 5 vạn tấn.

Trên địa bàn phường hiện có 3 trường mẫu giáo và 12 điểm mầm non tư thục, 01 trường tiểu học, 01 trường trung học cơ sở, 01 trường phổ thông cơ sở và 01 trường PTTH. Các trường học trên địa bàn đều đã được đầu tư xây dựng cao tầng hoá với quy mô hiện đại, nhiều trường đạt chuẩn Quốc gia. Đền Cái Lân trên địa bàn phường vốn là nơi ngư dân thờ Mẫu Thoải, nay là một điểm du lịch tâm linh hấp dẫn, nổi tiếng vô cùng linh thiêng.

Một đoạn đường ở khu du lịch

Một số hình ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Số 63/QĐ-HĐBT ngày 10/9/1981
  2. ^ Công Báo số 133+134/01-3-2007/VBQPPL/QĐ-BTNMT/288
  3. ^ Địa Danh Quảng Ninh, Ban chỉ đạo dự án địa chí Quảng Ninh, 1996

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]