Bình Trị Thiên

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tỉnh Bình Trị Thiên trên bản đồ hành chính Việt Nam năm 1976

Bình Trị Thiên là tên của một tỉnh cũ tại Việt Nam, gồm 3 tỉnh Quảng Bình, Quảng TrịThừa Thiên và khu vực Vĩnh Linh. Năm 1976, 3 tỉnh này đã được sáp nhập thành một tỉnh có tỉnh lỵ đóng tại thành phố Huế. Theo Quyết định ngày 30 tháng 6 năm 1989 của Quốc hội khóa VIII, kỳ họp thứ 5, ba tỉnh này lại được tách ra như cũ, riêng tỉnh Thừa Thiên sau khi tách thì mang tên gọi mới: Thừa Thiên-Huế.

Diện tích, dân số[sửa | sửa mã nguồn]

  • Diện tích: 18.340 km²
  • Dân số:
    • Năm 1979: 1.851.600 người
    • Năm 1981: 1.941.000 người
    • Năm 1984: 2.020.500 người

Vị trí địa lý[sửa | sửa mã nguồn]

Thay đổi hành chính[sửa | sửa mã nguồn]

Khi hợp nhất, tỉnh Bình Trị Thiên ban đầu có 23 đơn vị hành chính gồm: thành phố Huế (tỉnh lị), 2 thị xã Đông Hà, Đồng Hới và 20 huyện: A Lưới, Bố Trạch, Cam Lộ, Gio Linh, Hải Lăng, Hướng Hóa, Hương Thủy, Hương Trà, Lệ Thủy, Minh Hóa, Nam Đông, Phong Điền, Phú Lộc, Phú Vang, Quảng Điền, Quảng Ninh, Quảng Trạch, Triệu Phong, Tuyên Hóa, Vĩnh Linh.

Theo Quyết định số 62-CP của Hội đồng Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngày 11-3-1977, các huyện được hợp nhất và các thay đổi như sau:

Từ đó, tỉnh Bình Trị Thiên có tỉnh lị là thành phố Huế; 2 thị xã Đông Hà, Đồng Hới và 11 huyện Quảng Trạch, Bố Trạch, Tuyên Hóa, Lệ Ninh, Bến Hải, Triệu Hải, Hướng Hóa, Hương Điền, Hương Phú, Phú Lộc, A Lưới.

Bài hát về Bình Trị Thiên[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]