Bình nguyên Đông Bắc

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Bình nguyên Đông Bắc (Trung văn giản thể: 东北平原; Trung văn phồn thể: 東北平原; bính âm: Dōngběi Píngyuán) nằm giữa các dãy Đại Hưng An, Tiểu Hưng AnTrường Bạch tại Đông Bắc Trung Quốc. Đồng bằng mở rộng theo chiều bắc-nam là khoảng 1000 km, chiều đông-tây là khoảng 400 km, diện tích đạt 350.000 km², là bình nguyên lớn nhất Trung Quốc. Bình nguyên chủ yếu do Liêu HàTùng Hoa tạo thành, vì thế từng có tên cũ là bình nguyên Tùng-Liêu. Bình nguyên Đông Bắc có thể phân thành ba bộ phận:

Đồng bằng Đông Bắc có lớp đất dày, phì nhiêu, đất canh tác rộng rãi và là một khu vực sản xuất lương thực chủ yếu của Trung Quốc. Sau khi thành lập Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nhiều quân nhân, tri thức trẻ và cán bộ nòng cốt đã tham gia vào chương trình "Bắc Đại Hoang" của chính quyền, di cư lên Đông Bắc để khai hoang hay cải tạo đất đầm lầy.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]