Bạch Hổ (tứ tượng)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Bạch Hổ (白虎) là một trong Tứ tượng của Thiên văn học Trung Quốc, và cũng là một khái niệm rộng trong phong thủy, thuyết âm dương, triết học.

Bạch Hổ là linh vật thiêng liêng có tượng là hình con hổ (虎), có màu trắng (bạch, 白) là màu của hành Kim ở phương Tây, do đó tương ứng với mùa thu.

Trong Thiên văn[sửa | sửa mã nguồn]

Trong thiên văn, Bạch Hổ chỉ cung gồm 7 chòm sao phương tây trong Nhị thập bát tú, đó là:

Wadang-baihu.jpg

  • Khuê Mộc Lang (Khuê)
  • Lâu Kim Cẩu (Lâu)
  • Vị Thổ Trệ (Vị)
  • Mão Nhật Kê (Mão)
  • Tất Nguyệt Ô (Tất)
  • Chủy Hỏa Hầu (Chủy)
  • Sâm Thủy Viên (Sâm)

Trong các chòm đó, thì chỉ có hai chòm Chủy và Sâm tạo thành hình con hổ, với Chủy là đầu hổ, Sâm là bốn chân và thân hổ. Các chòm này xuất hiện giữa trời vào mùa thu[cần dẫn nguồn].

Trong Phong thủy[sửa | sửa mã nguồn]

Trong Phong thủy, Bạch Hổ tương ứng với thế đất cao

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]