Bạch Liên giáo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Bạch Liên giáo (chữ Hán: 白蓮教, bính âm: báiliánjiào, phiên âm Wade-Giles: Pai-lien chiao) có nghĩa là giáo phái thờ Bông sen trắng, là một giáo phái chịu ảnh hưởng của Phật giáo được được cho là hình thành từ thời kỳ nhà Nguyên khi người Mông Cổ đang thống trị ở Trung Quốc. Bạch Liên giáo phát triển mạnh đến thời Minh và nhà Thanh. Đây là một tôn giáo rất thần bí với nhiều nghi thức tế lễ rất phức tạp. Đứng đầu Bạch Liên giáo là Bạch liên giáo chủ dưới có tả Thanh Long, hữu Bạch Hổ. Đến thời kỳ nhà Thanh khi Trung Quốc đang học hỏi văn minh của các nước Phương Tây thì Bạch Liên giáo bị cho là tuyên truyền mê tín vì vậy Bạch Liên giáo đôi khi được gọi là Bạch Liên tà giáo. Bạch Liên giáo có liên quan đến Nghĩa Hòa Đoàn.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

China.svg Chủ đề Trung Quốc