BJT

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

BJT (viết tắt từ tiếng Anh: Bipolar junction transistor), là một loại linh kiện điện tử, có 3 cực là B (base - cực nền), C (collector - cực thu), E (emitter - cực phát). Đây là một linh kiện vô cùng quan trọng và có nhiều ứng dụng trong kỹ thuật điện tử. Chúng được phát minh vào năm 1948.