Cách mạng Ngoại Mông 1911

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Cách mạng Mông Cổ năm 1911 nổ ra ở vùng Ngoại Mông. Nước Mông Cổ tuyên bố độc lập khỏi nhà Mãn Thanh (vừa bị lật đổ ở Trung Quốc sau Cách mạng Tân Hợi năm 1911)[1]. Một loạt các nhân tố gồm cả kinh tế và chính trị là nguyên nhân dẫn đến cuộc cách mạng này. Sự thất bại trước chủ nghĩa đế quốc phương Tây của Trung Hoa làm nhân dân Trung Hoa bất mãn với triều đình nhà Thanh. Mặt khác, một chương trình muốn đồng hóa người Mông Cổ với người Hán bị vạch trần và gây chia rẽ thêm sâu sắc giữa Mông Cổ và Trung Hoa. Rất nhiều Barga và những thủ lĩnh phía nam Mông Cổ đã hỗ trợ cho cuộc cách mạng và trở thành thủ lĩnh cách mạng. Tất cả các vùng Barga, Dariganga, Khovd, Huvsgul, 26 hoshun của vùng Ili (Dzungarian Oirads), 24 hoshun của Thượng Mông Cổ, 35 hoshun của Nam Mông Cổ, và hàng chục hoshun khác đã tuyên bố tham gia Trung Ương Mông Cổ. Hiệp ước Hữu nghị và Đồng minh giữa Chính phủ Mông Cổ và Tây tạng được ký ngày 2 tháng 2 năm 1913 ở Urga (nay là Ulaanbaatar), sau đó cả hai nước cùng công nhận nền độc lập của nhau.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]