Công nghệ thi công lắp ghép

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Công nghệ thi công lắp ghép là công nghệ lắp giáp tại hiện trường các cấu kiện đã được chế tạo sẵn ở nhà máy thành các kết cấu chịu lực của một công trình, sau khi đã được vận chuyển đến công trường, bằng các nối nối thi công tại công trường. Các cấu kiện bằng kim loại thì thường được giáp mối bằng mối liên kết hàn hay liên kết cơ khí khác. Các cấu kiện bằng bê tông hoặc bê tông cốt thép đúc sẵn thì liên kết bằng mối liên kết bê tông hay bê tông cốt thép có chất lượng tương đương với việc thi công bê tông toàn khối.

Các cấu kiện đúc sẵn có thể là dầm, cột, cầu thang, bản sàn (pa nen sàn), tấm tường (pa nen tường), dàn vì kèo, móng cốc, đoạn đường ống (tunnel), đốt cọc,...

Đối với công nghệ lắp ghép cấu kiện bê tông, thay vì đổ bêtông toàn khối, người ta dùng công nghệ lắp ghép trong xây dựng vì một số ưu điểm sau:

Ưu điểm của công nghệ lắp ghép[sửa | sửa mã nguồn]

  • Thời gian thi công nhanh chóng, vì không cần mất thời gian đóng cốp pha (khuôn đúc bê tông) và chờ bê tông đông cứng phần dưới rồi mới làm phần trên.
  • Chất lượng cấu kiện được quản lý trong nhà máy bởi bộ phần kiểm tra chất lượng mới cho xuất xưởng, nên có thể yên tâm về chất lượng các cấu kiện.
  • Không tạo nhiều rác thải trên công trường.
  • Ít tốn nhân công.
  • Giá thành hạ càng hạ nếu sản xuất càng nhiều cấu kiện giống nhau.