Chủ nghĩa công lợi

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Chủ nghĩa công lợi hay thuyết duy lợi (tiếng Anh: utilitarianism) là một trường phái triết học chủ trương rằng giá trị luân lý của mọi hành động là dựa trên khả năng của nó đem đến hạnh phúc hay sung sướng cho tất cả mọi người. Chủ nghĩa này là một hình thức của chủ nghĩa hệ quả hay hệ quả luận (consequentialism), có nghĩa là giá trị luân lý của mọi hành động phải được đánh giá bởi kết quả của nó. Chủ thuyết này được phát triển nhiều nhất từ hai triết gia Anh là Jeremy BenthamJohn Stuart Mill.

Chủ nghĩa công lợi thường được người ta mô tả bằng câu "đem đến lợi ích tốt nhất cho nhiều người nhất", hay cũng được gọi là "nguyên lý hạnh phúc tối đa".