Chủ nghĩa duy lý
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Chủ nghĩa duy lý là một học thuyết trong lĩnh vực nhận thức luận. Theo nghĩa rộng nhất, đó là quan điểm rằng "lý tính là nguồn gốc của tri thức hay sự minh giải" (Lacey 286). Theo nghĩa kỹ thuật hơn, chủ nghĩa duy lý là một phương pháp hoặc học thuyết "mà trong đó tiêu chuẩn về chân lý không có tính giác quan mà có tính trí tuệ và suy diễn lôgic" (Bourke 263). Tùy theo mức độ nhấn mạnh phương pháp hay học thuyết này mà dẫn tới các quan điểm duy lý khác nhau, từ quan điểm ôn hòa rằng "lý tính đáng được ưu tiên hơn các cách thu thập tri thức khác" cho đến quan điểm cấp tiến rằng lý tính là "con đường duy nhất tới tri thức"
Tham khảo[sửa]
Nguồn sơ cấp[sửa]
- Descartes, René (1637), Discourse on Method.
- Spinoza, Baruch (1677), Ethics.
- Leibniz, Gottfried (1714), Monadology.
- Kant, Immanuel, (1781/1787), Critique of Pure Reason (Phê phán lý tính thuần túy).
Nguồn thứ cấp[sửa]
- Audi, Robert (ed., 1999), The Cambridge Dictionary of Philosophy, Cambridge University Press, Cambridge, UK, 1995. 2nd edition, 1999.
- Blackburn, Simon (1996), The Oxford Dictionary of Philosophy, Oxford University Press, Oxford, UK, 1994. Paperback edition with new Chronology, 1996.
- Bourke, Vernon J. (1962), "Rationalism", p. 263 in Runes (1962).
- Lacey, A.R. (1996), A Dictionary of Philosophy, 1st edition, Routledge and Kegan Paul, 1976. 2nd edition, 1986. 3rd edition, Routledge, London, UK, 1996.
- Runes, Dagobert D. (ed., 1962), Dictionary of Philosophy, Littlefield, Adams, and Company, Totowa, NJ.
- Baird, Forrest E.; Walter Kaufmann (2008). From Plato to Derrida. Upper Saddle River, New Jersey: Pearson Prentice Hall. ISBN 0-13-158591-6.