Chủ nghĩa yếm thế

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tượng một nhà triết học yếm thế tại Bảo tàng CapitolineRoma.

Chủ nghĩa yếm thế là một trường phái của những nhà triết học Hy Lạp cổ đại. Triết lý của thuyết yếm thế cho rằng mục tiêu của cuộc đời là sống một cuộc sống đức hạnh hòa hợp với thiên nhiên. Điều đó có nghĩa là phải từ bỏ tất cả những khát vọng đời thường như giàu sang, quyền lực, tình dụcdanh vọng, và sống một cuộc đời giản dị không màng đến vật chất. Với tư cách là những sinh vật có lý trí, con người có thể đạt được hạnh phúc thông qua việc luyện tập khắc khổ và sống một cuộc đời tự nhiên với con người. Những người theo thuyết yếm thế cho rằng thế giới thuộc về tất cả mọi người và sự đau khổ là thứ được tạo ra bởi đánh giá sai lầm về những cái được cho là giá trị và bởi những tập quán và tục lệ vô giá trị, những thứ luôn bủa vây xã hội. Rất nhiều tư tưởng của thuyết yếm thế sau này đã được chủ nghĩa khắc kỷ lĩnh hội.

Nhà triết học đầu tiên phác thảo ra những tư tưởng của thuyết yếm thế là Antisthenes, học trò của Socrates vào cuối thế kỷ 5 TCN. Ông được kế tục bởi Diogenes của Sinope, người phải sống trong một bồn tắm trên một con phố ở Athens.[1] Diogenes đã đưa chủ nghĩa yếm thế tới cực đỉnh về logic và được coi là nhà triết học yếm thế điển hình. Nối tiếp ông là Crates của Thebes, người đã từ bỏ cuộc một khối tài sản lớn để sống một cuộc đời nghèo khổ ở Athens. Chủ nghĩa yếm thế lan truyền mạnh mẽ nhờ sự nổi lên của Đế quốc La Mã vào thế kỷ 1 và những người theo thuyết yếm thế thường đi ăn xin và giao giảng tư tưởng yếm thế tại các thành phố của Đế quốc La Mã. Chủ nghĩa yếm thế biến mất vào thế kỷ thứ 5. Một vài người cho rằng Kitô giáo thời kỳ đầu đã tiếp thu một số tư tưởng về khổ hạnh và hùng biện của chủ nghĩa yếm thế.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Laërtius & Hicks 1925, Ⅵ:23 ; Jerome, Adversus Jovinianum, 2.14.