Chu Đôn Di

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Chu Đôn Di (chữ Hán: 周敦頤, 1017 – 1073) là một triết gia của đời Tống, sinh ở Vĩnh Châu, tỉnh Hồ Nam. Tôn xưng là Chu Liêm Khê. Ông được xây dựng nền lý học lúc đời nhà Tống, và đã có công làm sống động lại đạo Nho. Ông cũng sửa lại những tư tưởng về Dịch học phái, và cho rằng trước Thái cực còn có Vô Cực. Ông dạy rằng người ta có thể học dùng khí-công theo những nguyên tắc của tự nhiên. Ông học với hai thầy Trình Di (程頤) và Trình Hạo (程顥).

Ông viết quyển sách nổi tiếng như Thái cực đồ thuyết, Thông thư, và bài Ái liên thuyết, tức là thuyết yêu hoa sen.

Khái niệm chủ yếu[sửa | sửa mã nguồn]

  • "Trung thông ngoại trực" (Trong suốt, ngoài thẳng) - Chu Đôn Di viết trong bài Ái liên thuyết (愛蓮說): Trung thông ngoại trực, bất mạn bất chi (中通外直、不蔓不枝), nghĩa là mình nên rỗng ở trong, thẳng ở ngoài, không có sợi ác, không có cành queo.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]