Chung Ju-yung

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Chung Ju-yung
Chung Ju-yung.jpg
Hangul 정주영
Hanja (Hán tự) 鄭周永
Hán-Việt Trịnh Chu Vĩnh
McCune-Reischauer Chŏng Chu-yŏng
Romaja quốc ngữ Jeong Ju-yeong

Chung Ju-yung (25 tháng 10 năm 1915 - 21 tháng 3 năm 2001) là người sáng lập tập đoàn Hyundai.

Cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Thời niên thiếu[sửa | sửa mã nguồn]

Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo thuộc tỉnh Tongchon, Triều Tiên (hiện nay thuộc Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, một tỉnh giáp với biên giới Hàn Quốc). Chung Ju-yung là con trưởng trong số 6 người con của gia đình. Khi còn là một cậu bé, ông mơ ước trở thành một giáo viên nhưng mơ ước của ông đành phải dang dở do gia cảnh nghèo khó. Bất chấp những khó khăn đó, mỗi khi rảnh việc trên đồng, ông vẫn tiếp tục theo học một trường Khổng Giáo ở địa phương do ông của mình đứng lớp.[1]

Tài năng kinh doanh của ông bộc lộ rõ trong những chuyến đi vào thành phố để bán hàng hoá. Nhịp điệu khẩn trương của cuộc sống đô thị cùng với những bản tin trên báo mà ông đọc làm trí tưởng của ông trở nên sáng sủa và ông nhanh chóng cảm thấy chán nản với cảnh nghèo khó mà ông và gia đình phải chịu đựng. Vào năm 16 tuổi, Chu Vĩnh Khang và một người bạn quyết định lên thành phố Chongjin làm việc với hy vọng sẽ thoát khỏi thực tại khó khăn của cuộc sống nhà nông.[1][2] Sau khi trải qua con đường dài 15 dặm xuyên qua những khu vực nguy hiểm nhất của thung lũng Paechun, đôi bạn đến được thị trấn Kowon. Tại đây hai người được nhận vào làm công nhân xây dựng.[1] Mặc dù phải làm việc nhiều mà lương lại thấp nhưng Trịnh Chu Vĩnh vẫn thích thú với việc là ông vẫn có thể độc lập kiếm được tiền. Hai người tiếp tục làm công việc này được hai tháng cho đến lúc cha của ông đến thành phố bắt về.

Đào thoát lần thứ hai[sửa | sửa mã nguồn]

Chuyến đi mà Trịnh Chu Vĩnh và bạn mình thực hiện trước đó đã làm cho ông nhận ra được đam mê đích thực của mình là kỹ nghệ dân dụng. Khi trở lại Asan, ông lên kế hoạch trốn nhà một lần nữa, lần này là đến Seoul. Cùng với hai người bạn đồng hành, Trịnh Chu Vĩnh trốn nhà đến Seoul vào tháng Tư năm 1933.[1] Thất bại của chuyến đi này dường như đã được biết ngay từ lúc khởi đầu, đặc biệt là một trong hai người bạn đồng hành đã bị bắt lại ngay từ đầu. Họa vô đơn chí, hai người còn lại lại bị một người nước ngoài lừa hứa nhận làm việc nhưng lại cuỗm hết số tiền của hai người mang theo. Chuyến đi kết thúc khi cha của Trịnh tìm được hai người.

Nỗ lực lần thứ ba[sửa | sửa mã nguồn]

Như vậy, Trịnh Chu Vĩnh lại trở về Asan và ở lại đó một năm giúp đỡ cha làm việc đồng án. Khi công việc đã vãn, ông quyết định đấy là lúc phải thử một lẫn nữa để thoát khỏi cảnh nghèo khó. Ông đã tìm cách có được vé tàu lửa giá 70 won bằng cách bán mấy con bò của cha mình [1][2] Khi đến Seoul, Trịnh Chu Vĩnh đăng ký vào một trường học với hy vọng trở thành nhân viên kế toán. Mọi chuyện diễn ra êm xuôi trong hai tháng sau đó cha của ông lạ đến tìm ông. Sau một cuộc tranh cãi nhỏ, ông lại được đưa trở lại Asan.

Nhà buôn gạo[sửa | sửa mã nguồn]

Vào năm 1933,[2] ở tuổi 18, Trịnh Chu Vĩnh quyết định làm cuộc tẩu thoát thứ ba. Ông bỏ nhà đi trong đêm cùng với một người bạn đang muốn trốn chạy một cuộc hôn nhân sắp đặt trái ý muốn.[1] Khi Trịnh đến được Seoul, ông chấp nhận làm bất cứ công việc gì mà ông tìm được. Đầu tiên, ông làm công việc lao công ở Cảng Incheon,[1][2] sau đó trở thành công nhân xây dựng ở Trường Nghề Boseong.[1][2]

Sau khi làm việc trong xưởng sản xuất si-rô khoảng gần một năm, Trịnh chuyển sang làm công việc người giao hàng cho Cửa hàng Gạo Bokheung (Phục Hưng Thương Hội) ở Seoul.[1][2]. Công việc mới này giúp ông có những thăng tiến và ông đã quyết định làm toàn thời gian ở đây. Ông thường nhận được lời khen ngợi của những khách hàng quan trọng của cửa hàng và điều này đã làm người chủ rất hài lòng để rồi giao công việc kế toán cho ông chỉ sau sáu tháng làm việc. Kinh nghiệm kế toán tại kho gạo giúp ông rất nhiều trong công việc làm ăn sau này.

Năm 1937, người chủ cửa hàng gạo bị bệnh và quyết định rằng mong muốn lớn nhất của ông là giao lại kho gạo cho Trịnh Chu Vĩnh. Ở tuổi 22, Trịnh trở thành ông chủ cửa hàng gạo và đổi tên của hàng thành Cửa hàng Gạo Kyungil (Kinh nhất Thương hội).[1][2]. Cửa hàng này phát triển và sinh lãi tốt cho đến đầu năm 1939 Quân đội Nhật quyết định cấm người Triều Tiên tham gia vào công việc buôn bán gạo nhằm đảm bảo nguồn cung cấp cho quân đội.[2]

Thành lập tập đoàn Hyundai[sửa | sửa mã nguồn]

Xưởng sửa xe A-do[sửa | sửa mã nguồn]

Trịnh Chu Vĩnh trở về làng khi công việc kinh doanh gạo bị thất bại và ở đó cho đến năm 1940, thời điểm ông quyết định quay trở lại Seoul. Sau khi xem xét những hạn chế của Chính phủ Nhật áp đặt lên người Triều Tiên trong một số ngành công nghiệp, ông quyết định thâm nhập vào lĩnh vực sửa chữa xe hơi. Sử dụng một xưởng sửa xe mua lại của một người bạn, Trịnh Chu Vĩnh bắt đầu công việc của Xưởng Sửa Chữa Xe Hơi A-do với số vốn vay 3 000 won. Trong ba năm, số nhân công tăng từ 20 lên 70 người và ông đã có thể có được nguồn lợi lớn. Năm 1943, Chính phủ chiếm đóng Nhật buộc xưởng sửa chữa phải sáp nhập với một nhà máy thép.[1][2] Mặc dù công việc kinh doanh của ông đang trên đường thoái triển do sự chèn ép của người Nhật nhưng ông vẫn trở về Asan với số tiền tiết kiệm lên đến 50 000 won để chờ đợi thời cơ.[1]

Hyundai[sửa | sửa mã nguồn]

Vào năm 1946, sau khi Triều Tiên được giải phóng khỏi sự xâm lược của đế quốc Nhật, Trịnh Chu Vĩnh bắt đầu thành lập Hyundai và Công nghiệp Dân Dụng Hyundai khi dự báo được quá trình tái xây dựng và công nghiệp hóa hậu chiến. Trịnh đã thắng thầu các hợp đồng của chính phủ và trở thành người chịu trách nhiệm xây dựng phần lớn hạ tầng giao thông của Nam Triều Tiên bao gồm Đập Soyang vào năm 1967, đường cao tốc Gyeongbu vào năm 1970, xưởng đóng tàu lớn nhất thế giới ở Ulsan, Nhà máy Điện Hạt nhân Kori và rất nhiều công trình khác. Trịnh cũng thắng các hợp đồng của quân đội Hoa Kỳ để xây dựng các công trình cho họ vì người em trai của ông có thể nói tiếng Anh và có quan hệ tốt với các kỹ sư của Quân đội Hoa Kỳ.

Trong cuộc xâm lược của Bắc Triều Tiên vào năm 1950, Trịnh Chu Vĩnh phải bỏ các dự án xây dựng của mình và cùng con trai chạy nạn về Busan. Ở đây, ông tiếp tục xây dựng công ty bằng cách làm tất cả công việc mà ông có thể có từ Lực lượng Liên Hiệp Quốc và của Bộ Giao thông.[1]. Khi Seoul được các lực lượng Liên hiệp Quốc giành lại, Trịnh Chu Vĩnh tái thiết lại công ty và tiếp tục nhận được nhiều hợp đồng từ người Mỹ.

Từ đó về sau, Trịnh tiếp tục phát triển và đa dạng hóa công ty trở thành một chaebol quan trọng của Hàn Quốc. Mặc dù không có kinh nghiệm gì trong việc đóng tàu, ông vẫn quyết định xây dựng một nhà máy đóng tàu lớn nhất thế giới ở Ulsan. Sản phẩm đầu tiên được hoàn thành ba năm sau đó (nhanh hơn thời gian dự tính là năm năm) vì ông vừa cho xây xưởng đóng tàu vừa đóng tàu cùng lúc.

Những năm cuối đời[sửa | sửa mã nguồn]

Từ những năm 1980 cho đến gần đây, Tập đoàn Hyundai được phân thành nhiều tập đoàn vệ tinh. Trịnh Chu Vĩnh đã có một sự nghiệp hết sức thành công. Ông đã gửi 1001 con bò qua Vùng Phi Quân Sự sang Bắc Triều Tiên. Ông cũng là người đầu tiên khởi xướng chương trình tham quan du lịch Geumgangsan.[cần dẫn nguồn] Ông cũng là người phát triển loại xe PONY là laọi xe hơi đầu tiên của Triều Tiên và đây là bước khởi đầu của Hãng Xe Hơi Hyundai. Ông cũng thành lập Công ty Thép Hyundai.

Hoạt động từ thiện của ông làm ông khác biệt với tất cả các doanh nhân khác cùng thế hệ. Năm 1977, ông thành lập Quỹ Asan với phổ hoạt động có thể so sánh với các quỹ Ford hoặc Rockefeller.

Quỹ Asan được tổ chức thành 4 lĩnh vực hoạt động chính:hõo trợ y khoa, an sinh xã hội, nghiên cứu phát triển và quỹ học bổng. Thông qua những lỗ lực to lớn này, Quỹ Asan đã thành lập được chín bệnh viện ở Hàn Quốc, thành lập Trường Đại học Y khoa Ulsan và cung cấp tài chính cho Viện Nghiên cứu Khoa học Sự sống Asan. Quỹ Asan cũng khởi động sự sắp xếp hợp tác giữa nền công nghiệp và các viện nghiên cứu bằng cách hỗ trợ nghiên cứu khoa học như Quỹ Nghiên cứu Sinyoung.

Những hoạt động chính trị[sửa | sửa mã nguồn]

Trịnh Chu Vĩnh được ghi nhận công lao trong việc vận động hành lang thành công để Hàn Quốc đăng cai tổ chức Olympic Mùa hè 1988. Thành công này làm đậm nét sự thành công của thế hệ Trịnh Chu Vĩnh trong mắt thế giới bên ngoài và trở thành một nguồn tự hào to lớn cho người dân thành phố Seoul. Năm 1992, Ủy ban Olympic Quốc tế phong tặng ông Huy chương IOC cho những đóng góp của ông cho thể thao.

Trịnh Chu Vĩnh cũng đã đóng góp công sức trong việc bình thường hóa giữa hai miền Triều Tiên. Năm 1998, vào tuổi 82, Trịnh Chu Vĩnh vẫ làm việc với chính phủ Hàn Quốc để cung sự cấp trợ giúp kinh tế cho miền Bắc. Tổng thống Hàn Quốc Kim Dae-jung muốn hỗ trợ 100 triệu Dollar như là một cách để bẫy nền kinh tế của Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên tổng thống Kim không thể tìm ra phương cách để chuyển quỹ này. Ông ta bèn nhờ đến Trịnh Chu Vĩnh, người đã từng đàm phán một chương trình lớn với miền Bắc. Kim Dae-jung thuyết phục ông tăng khoản đầu tư 100 triệu Dollarr từ một nguồn vốn bí mật từ Ngân hàng Phát triển Triều Tiên, một ngân hàng do chính phủ kiểm soát. Cuộc họp thượng đỉnh Bắc-Nam lịch sử được tiến hành và Trịnh Chu Vĩnh đi qua biên giới cùng với 500 "con bò thống nhất" làm quà cho người dân Bắc Triều Tiên.

Từ trần[sửa | sửa mã nguồn]

Trịnh Chu Vĩnh từ trần ở tuổi 85 tại nhà riêng ở Seoul và được chôn cất theo nghi thức Phật giáoKhổng Giáo.[3]. Vợ ông, bà Byun Joong-seok, mất vào ngày 17 tháng Tám năm 2007 một phần là do biến chứng của bệnh tim,[4] và được chôn cất trong nghĩa trang gia đình ở Hanam (Hà Nam) cùng với chồng và con trai của họ.[5]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a b c d e f g h i j k l m Richard M. Steers (1999). Made In Korea: Chung Ju Yung and the rise of Hyundai. Routledge. ISBN 0-415-92050-7. 
  2. ^ a b c d e f g h i Chung ju yung
  3. ^ [故 정주영 명예회장 묘소 참배하는 이명박; 이제는 새 청사진을 그려야 할 때
  4. ^ Hyundai’s Cornerstone Passes Away; '현대家의 대모' 변중석 여사 영원히 잠들다
  5. ^ 2,000 Attend Funeral Services for Chung

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Hình ảnh và tư liêu về cuộc đời Chung Ju-yung