Dương Diên Chiêu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Dương Diên Chiêu (chữ Hán: 杨延昭; 958 - 1014), còn được gọi là Dương Lục Lang (楊六郎), là một nhà quân sự đầu thời Bắc Tống. Ông là con trai của danh tướng Dương Nghiệp và là người lãnh đạo thứ hai của Dương gia tướng.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Thời thơ ấu, Dương Diên Chiêu sống trong cuộc sống bình lặng, không thích chiến tranh. Tuy nhiên, ông là một người trầm tĩnh, mưu lược và có tính lĩnh ngộ rất cao. Ông là con trai trưởng của Dương Nghiệp, tuy nhiên truyện lại ghi chép rằng ông đứng thứ sáu, nhầm lẫn biệt hiệu "Lục Lang" của ông.

Nhờ khói lửa chiến tranh, Dương Diên Chiêu đã trở thành một vị tướng dũng cảm và đầy năng lực. Ông đã được cùng cha và 6 người anh em của mình đi lên biên cương, bảo vệ mặt Bắc cho nhà Tống. Khác với cha và các anh em, ông rất giỏi dùng mưu mẹo và chiến thuật, khiến quân Liêu khốn đốn trên mặt trận. Năm 986, Tống Thái Tông phái Phan Mỹ và cha ông là Dương Nghiệp tấn công nước Liêu, do sai lầm của Phan Mỹ nên toàn bộ Dương gia quân bị vây chặt ở Kim Sa Thang. Không có viện quân của Phan Mỹ, toàn Dương gia quân bị tử mạng, Dương Nghiệp và bốn người con trai hy sinh nơi sa trường, chỉ có mình ông là người duy nhất Dương gia thất tử sống sót trở về. Tức tưởi hơn, Dương Ngũ Lang (tức Dương Diên Đức) là anh của ông vì tính cố chấp nên đã cạo đầu đi tu. Dương Lục Lang trở thành người chống cột của Dương gia.

Vào các năm 9991000, ông được Tống Chân Tông cử làm nguyên soái và liên tiếp chiến thắng quân Liêu, bảo vệ được lãnh thổ nhà Tống. Nổi tiếng là mưu thâm kế độc, quân Liêu nhiều lần tập kích khu vực biên ải nơi ông đóng quân nhưng không tài nào đánh nổi Diên Chiêu. Người Khiết Đan rất sợ ông, gọi ông bằng tên "Lục Lang" ám chỉ ngôi sao thứ sáu trên trời, theo như quan niệm của họ. Do đó mà ông có tên gọi khác là Dương Lục Lang.

Trong trận chiến Thiền Uyên, biết mình yếu thế nên ông đã cho quân cầm cự, bao vây và phục kích quân Liêu, khiến cho trận tiền hai bên tương đối là cân xứng, nhưng khi Tống Chân Tông ngự giá thân chinh cùng với đại quân viện trợ, mọi chuyện chuyển khác.

Diên Chiêu, sau khi có viện binh và hỗ trợ hậu cần, đã tổ chức phản công. Hai bên kịch chiến tại mặt trận Thiền Uyên và Ung Kích. Quân Liêu mất tướng soái, đại bại, lại bị quân Tống vây khốn, mất lương thực, tình thế không còn lợi lộc gì. Nhưng, trước đà thắng lợi, Chân Tông lại đòi hòa đàm. Thất vọng, Diên Chiêu mở thêm một trận nữa, dồn ép quân Liêu vào thế bí, phải thần phục. Nhưng Chân Tông vẫn cố chấp, nhất mực ký Hoà Ước Thiền Uyên.

Từ đó trở về sau, quân Liêu được lợi thế lâu dài, còn quân Tống thì chán nản vì sự bôi nhọ từ chính Hoàng Đế của mình. Dương Diên Chiêu hay sinh tức giận, không lâu sau đâm ra chán nản, cũng không còn thiết tha gì trận tiền mấy.

Năm 1014, ông mang bệnh trong mình. Biết không còn sống lâu hơn nữa, ông hiến kế sách và sách lược giữ nước cho Chân Tông Hoàng Đế. Dương Diên Chiêu mất năm 1014, thọ 57 tuổi, tại pháo đài nơi ông canh giữ.

Hậu Nhân[sửa | sửa mã nguồn]

Dương Diên Chiêu cưới Sài Quận Chúa có ba người con. Con trai ông là Dương Văn Quảng tiếp nối sự nghiệp oai hùng của cha ông, trở thành danh tướng kháng đối Tây Hạ dưới thời Tống Nhân Tông và Tống Thần Tông.

Truyện Dương Gia Tướng ghi chép rằng ông có con trai là Dương Tông Bảo, nhưng thực tế Dương Tông Bảo không hề tồn tại.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]