Dido (ca sĩ)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Dido
Dido nam 2013.jpg
Dido tại một sự kiện vào năm 2013
Thông tin nghệ sĩ
Tên khai sinh Florian Cloud de Bounevialle Armstrong
Sinh 25 tháng 12, 1971 (42 tuổi)
Kensington, London, England, United Kingdom
Thể loại Pop, trip hop, pop rock
Nhạc cụ Vocals, piano, guitar, drums
Năm 1995–hiện tại
Hãng đĩa RCA Records[1]
Cheeky, Arista, Sony Music, Legacy
Hợp tác Rollo Armstrong, Faithless, Dusted, Sister Bliss, Eminem
Website www.didomusic.com
Nhạc cụ nổi bật
Gibson J-200

Dido Florian Cloud de Bounevialle Armstrong ( /ˈdd/; sinh ngày 25 tháng 12, 1971), tại Luân Đôn) là ca sĩ Anh được biết đến như Dido. Dido đạt tới đỉnh cao của sự nghiệp bằng album đầu tay No Angel (năm 1999). Album đến nay đã bán được hơn 21 triệu bản và thắng lớn tại vô số các giải thưởng quốc tế; trong đó có một giải Giải Âm nhạc châu Âu của MTV cho danh hiệu "Nghệ sĩ mới xuất sắc nhất", hai giải NRJ Awards cho hạng mục "Nghệ sĩ mới xuất sắc nhất" và "Album xuất sắc nhất"; hai giải BRIT Award cho danh hiệu "Nghệ sĩ nữ xuất sắc nhất" và "Album xuất sắc nhất". Album tiếp theo mang tên Life For Rent (2003) lại tiếp tục mang thành công đến cho cô với hai đĩa đơn nổi tiếng toàn thế giới: "White Flag" và "Life For Rent"

Hai album đầu tay của Dido đã trở thành hai album bán chạy nhất trong lịch sử nước Anh, đồng thời cũng nằm trong top những album bán chạy nhất trong thập kỉ 2000 ở đó. Album thứ ba mang tên Safe Trip Home (2008) nhận được sự tán dương từ phía phê bình nghệ thuật, tuy nhiên, nó không thể đạt đến độ thành công về mặt thương mại như hai sản phẩm trước. Cô cũng được đề cử cho giải Academy Award cho ca khúc "If I Rise". Cô nằm ở vị trí số 98 trong top Billboard 200 của thập kỉ 2000 (2000-2009) dựa trên những thành công vượt bậc của mình. Năm 2013, cô trở lại với thị trường âm nhạc bằng album phòng thu thứ 4 của mình Girl Who Got Away. Album đạt đến top 5 tại Anh.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Mẹ của Dido, bà Claire (tên tiếng Pháp là Collins), là một nhà thơ người Pháp còn bố cô, ông Williams O’Malley Amstrong (sinh ngày 9-11-1938 - mất 22-12-2006) từng là một chủ toà soạn và giám đốc điều hành công ty Sidgwick & Jackson. Dido là tên gọi yêu mà mẹ đã đặt cho cô theo tên nữ hoàng Cathage huyền thoại. Nghệ danh Dido là tên thân mật mà mẹ cô vẫn gọi cô hồi bé. Dido học cấp I tại trường Thornhill, vào cấp II trường nữ sinh thành phố Luân Đôn và tốt nghiệp cấp III ở trường trung học Westminster Vì được sinh đúng vào ngày lễ Giáng Sinh nên hồi bé có một lần cô đã tổ chức sinh nhật theo truyền thống ở Vương quốc Anh đúng vào ngày “Official birthday” 25 tháng sáu. Lúc 5 tuổi cô từng lấy trộm một cây sáo của nhà trường, 6 tuổi cô vào học trường Guildhall School of Music ở Luân Đôn. Năm lên mười Dido đã học chơi piano, sáo và vĩ cầm, sau này cô còn biết chơi thêm ghi-ta và đã có cơ hội thể hiện khả năng của mình trong tour diễn năm 2004 quảng bá album Life for rent. Trước khi quyết tâm theo đuổi âm nhạc, Dido đã từng tham gia các hoạt động văn học trong khi vẫn đang theo học ngành luật tại Birkbeck, University of London, mặc dù vậy cô đã không bao giờ hoàn thành khoá học của mình.

Những bản thu âm đầu tiên[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1995, Dido bắt đầu thu âm các bản demo cho album tuyển tập Odds & Ends được Nettwerk phát hành. Dido đã gây được sự chú ý qua sự hợp tác của cô trong album Faithless (Dido đồng sáng tác và góp giọng vào các bài trong album như “Flowerstand Man” hay “Hem of His Garment”) và phần nhảy minh hoạ do anh trai cô, Rollo Amstrong chỉ đạo, nhờ đó mà cô đã được ký hợp đồng với Nettwerk. CD được Nettwerk phát hành năm 1995 có sự phối lại giữa những sản phẩm đã hoàn thành với các bản demo mà sau này Dido định cho vào album đầu tay của mình phát hành năm 1999 – No Angel. Odds & Ends đã mang lại cho cô sự chú ý của công ty Arista Records và chính họ cùng với công ty Cheeky Records của anh trai cô. Aristy chịu trách nhiệm phát hành No Angel ở Mỹ còn Cheeky Records đảm nhận phần công việc ở Anh. Trong số các tracks của album Odds & Ends, “Take My Hands” đã được đưa vào album No Angel làm bonus track, “Sweet Eyed Baby” đã được phối lại và đổi tên thành “Don’t Think of Me”, “Worthless” và “Me” đã được thêm vào ấn bản phát hành riêng ở Nhật Bản của album.

Những mốc son[sửa | sửa mã nguồn]

Cheeky Records bị BMG Records mua lại năm 1999. Sự kiện này đã khiến cho No Angel bị hoãn phát hành tại Anh nhưng đồng thời cũng giúp Dido có thời gian tập trung cho việc quảng bá album ở Mỹ. Nhờ việc đi lưu diễn, cả trước và sau khi album được phát hành, âm nhạc của Dido đã được bắt đầu được gây được nhiều dự chú ý hơn. Sigle chính thức đầu tiên của cô “Here with me” đã được chọn làm nhạc nền cho series phim truyền hình Roswell. Tuy nhiên người ta cho rằng chính là vì video clip đầy sáng tạo (lấy bối cảnh là đường cao tốc NYC đẹp lung linh) của “Here With Me” liên tục được phát sóng trên MTV Châu Âu, cùng với tài năng âm nhạc thật sự của Dido và bản phối lại với giai điệu rất lạ tai (có lẽ được mix giữa Massive Attack/Sharah Nelson’s Unfinished sympathy) đã tạo đà cho những thành công sau này của cô. Năm 1998, nhà sản xuất âm nhạc cho phim Sliding Doors đã chọn “Thank You” của cô làm soundtrack. No Angel được phát hành lần đầu tiên năm 1999, Dido đã đi lưu diễn rất nhiều nơi để quảng bá cho album của mình. Rapper Eminem đã giúp cô giới thiệu album đến thính giả khi anh đưa đoạn đầu của "Thank you" vào single No1 bảng xếp hạng UK "Stan" của mình, sau khi đã được Dido đồng ý; Dido cũng xuất hiện trong clip của single với vai cô bạn gái đau khổ của Stan (nhân vật chính trong bài hát).

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]


Lỗi chú thích: Tồn tại thẻ <ref>, nhưng không tìm thấy thẻ <references/>