Giao thông Thành phố Hồ Chí Minh

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Giao thông Thành phố Hồ Chí Minh bao gồm các loại hình giao thông hiện hữu và tương lai.

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Đầu thế kỷ 20, người Pháp đã quy hoạch tổng thể thành phố Sài Gòn với quy mô 500.000 dân. Do đó, các quy hoạch về giao thông cũng chỉ đáp ứng đủ yêu cầu cho nửa triệu dân sinh sống. Tuy nhiên, trải qua các giai đoạn lịch sử, dân số của Sài Gòn đã tăng nhanh chóng, trong đó có hai giai đoạn bùng nổ tăng cơ học dân số là giai đoạn Sài Gòn là thủ đô của Việt Nam Cộng Hòa và giai đoạn sau năm 1975. Mặc dù đã được đầu tư nâng cấp liên tục, hiện nay, tình trạng giao thông tại Thành phố Hồ Chí Minh vẫn yếu kém, không đáp ứng được nhu cầu giao thông của dân chúng; thể hiện cụ thể qua số lượng các vụ ùn tắc giao thông hàng ngày vào giờ cao điểm cũng như phần trăm những người tham gia giao thông sử dụng phương tiện công cộng.

Các loại hình giao thông[sửa | sửa mã nguồn]

Đường bộ[sửa | sửa mã nguồn]

Hệ thống đường bộ của Thành phố Hồ Chí Minh dày đặc, có tổng chiều dài lớn nhất trong các đô thị ở Việt Nam. Ở khu vực trung tâm (Quận 1, Quận 3, Quận 5) do được quy hoạch tốt thời Pháp thuộc và do mật độ đường cao nên hiện vẫn cơ bản đáp ứng được lưu lượng giao thông. Tại các quận khác, tình hình giao thông thuộc loại xấu do ùn tắc thường xuyên. Nguyên nhân là tại các khu vực này đô thị phát triển tự phát, không có quy hoạch, đường được xây sau khi đã có dân cư. Tỷ lệ dân sử dụng xe bus rất thấp, phần lớn sử dụng xe gắn máy.

Đường sắt[sửa | sửa mã nguồn]

Hiện chưa có đường sắt nội ô như monorail hay tàu điện ngầm, xe điện. Đường sắt Bắc Nam chạy qua khu vực nội thành thành phố, không những không giúp giải quyết tình hình giao thông của thành phố mà còn gây ra tắc nghẽn giao thông do giao cắt với đường phố.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]