Gustavo Adolfo Bécquer (thường lấy bút danh: Bécquer; tên thật: Gustavo Adolfo Domínguez Bastida; Bécquer là họ hàng đằng mẹ - những người Đức di cư sang Tây Ban Nha từ thế kỷ XVI) (17 tháng 2 năm 1836 – 22 tháng 12 năm 1870) – nhà thơ, nhà văn Tây Ban Nha, một trong những nhà thơ trữ tình lớn nhất Tây Ban Nha thế kỷ XIX.
Tiểu sử [sửa]
-
Gustavo Adolfo Bécquer sinh ở Sevilla, Tây Ban Nha, là con trai của một họa sĩ. Mồ côi bố mẹ từ nhỏ, ở với gì. Học ở San Telmo's School nhưng chủ yếu là tự học. Năm 1854 lên thủ đô Madrid sống bằng nghề viết báo, soạn kịch và làm thơ. Chịu ảnh hưởng của Lord Byron, Heinrich Heine, E. T. A. Hoffmann, Alfred de Musset. Nhiều năm cùng với em trai là hoạ sĩ làm sách về lịch sử các tu viện Tây Ban Nha. Năm 1861 Béquer cưới vợ nhưng cuộc hôn nhân không hạnh phúc, đến năm 1868 họ chia tay nhau. Gustavo Adolfo Bécquer mất ở Madrid vì bệnh lao.
Tác phẩm [sửa]
-
Plaza de España ở
Sevilla - quê hương Bécquer
Gustavo Adolfo Bécquer sống một cuộc đời ngắn ngủi và khó nhọc. Chỉ sau khi qua đời, sáng tác của ông mới được đánh giá cao. Thế hệ năm 98 và thế hệ năm 27 thừa nhận thơ của Bécquer là “sự khởi đầu của thơ trữ tình hiện đại Tây Ban Nha”. Tập thơ trữ tình Rimas và tập truyện cổ tích hoang tưởng Leyendas của ông được coi là những kiệt tác của văn học Tây Ban Nha và thế giới. Những tác phẩm này được xuất bản thường xuyên ở Tây Ban Nha, được dịch ra hầu hết các thứ tiếng châu Âu và nhiều ngôn ngữ trên thế giới. Sáng tác của Gustavo Adolfo Bécquer có ảnh hưởng đến nhiều nhà thơ lớn của Tây Ban Nha và châu Mỹ Latin thế kỷ XX. Một số bài Rima của Bécquer đã được Nguyễn Viết Thắng dịch ra tiếng Việt.
Thư mục [sửa]
- Obras completas / Pról. de J. y S. Alvarez Quintero. — Madrid: Aguilar, 1949
- Alonso М. Segundo estilo de Becquer. — Madrid: Guadarrama, 1972
- Díaz J.-P. Gustavo Adolfo Bécquer. Vida y poesía. — Madrid: Gredos, 1958.
- Estudios sobre Gustavo Adolfo Becquer. — Madrid: Revista de filología española, 1972.
Một vài bài thơ [sửa]
-
-
Hình Bécquer trên tiền Tây Ban Nha
-
-
-
Tượng Bécquer ở công viên María Luisa
- Cô gái mắt xanh
-
- Nếu mà em, ơi cô gái mắt xanh
- Với nụ cười trong ánh nhìn rạng rỡ
- Thì khi đó chắc là anh cứ ngỡ
- Ánh mặt trời chiếu trên biển màu xanh.
-
- Nếu mà em, ơi cô gái mắt xanh
- Mỗi khi khóc trên mắt em dòng lệ
- Thì khi đó lòng anh đây cứ ngỡ
- Hoa tím bừng như lửa cháy trong sương.
-
- Và nếu mà em, cô gái mắt xanh
- Trong đêm tối bừng lên niềm ao ước
- Thì ước mơ trong mắt xanh như ngọc
- Anh ngỡ là sao sáng giữa trời đêm.
-
- Sao dòng lệ đem ngăn?
-
- Cái nhìn của nàng kiêu sa, đầy nước mắt
- Còn bờ môi của tôi – cầu nguyện đã sẵn sàng
- Nhưng niềm kiêu hãnh đã không cho nàng khóc
- Và tôi một lời đã không thể thốt lên.
-
- Chúng tôi đi riêng nhưng, có thể, có một lần
- Nàng nhớ lại rằng con tim đã từng thắt trong ngực
- Tôi sẽ tự hỏi mình: “Vì sao ta im bặt?”
- Còn nàng: “Sao dòng lệ đem ngăn?”
-
- Em hãy tin
-
- Những con én màu đen, vào tháng Năm
- Trên những mái nhà bắt đầu làm tổ
- Và giang cánh, lượn lờ trước phòng em
- Chúng gõ nhịp, đùa vui bên cửa sổ.
-
- Nhưng chim én bay đi không vội vàng
- Chúng ghen tỵ vì chúng mình hạnh phúc
- Những con én mà tên ta đã biết
- Sẽ không quay về, em hãy tin anh.
-
- Và kim ngân hoa lại vẫn tươi xanh
- Mọc sát bên nhau trong vườn sẽ lớn
- Như ngày ấy, những bông hoa cúi xuống
- Sẽ long lanh hơn và sẽ đẹp hơn.
-
- Còn ngoài kia những giọt sương màu xanh
- Những giọt sương long lanh trên cành lá
- Chúng rơi xuống giống như từng giọt lệ
- Chúng sẽ không về, em hãy tin anh.
-
- Em hãy lắng nghe lời nói của tình
- Những lời nói chẳng làm sao tránh được
- Em sẽ nghe và lòng em thổn thức
- Để con tim còn ngủ sẽ bừng lên.
-
- Và bây giờ anh quì trước mặt em
- Như con chiên cúi sát mình trước Chúa
- Anh yêu em chân thành, em hãy tin
- Yêu như anh, chưa từng ai yêu cả!
-
- Hãy yêu nhau em nhé
-
- Nếu em muốn để cho mật ngọt này
- Không trở thành đắng cay và lắng xuống
- Em hãy dịu dàng ghé sát bờ môi
- Khẽ thở dài rồi đặt vào trước cổng.
-
- Nếu em muốn giữ trong lòng muôn thuở
- Kỷ niệm ngọt ngào của mối tình ta
- Thì hôm nay hãy yêu nhau em nhé
- Để mai nói lời “tha thứ”, “chia xa”.
- Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng
|
- Rima XIII
-
- Tu pupila es azul, y cuando ríes,
- su claridad suave me recuerda
- el trémulo fulgor de la mañana
- que en el mar se refleja.
-
- Tu pupila es azul, y cuando lloras,
- las transparentes lágrimas en ella
- se me figuran gotas de rocío
- sobre una violeta.
-
- Tu pupila es azul, y si en su fondo
- como un punto de luz radia una idea
- me parece, en el cielo de la tarde,
- ¡una perdida estrella!
-
- Rima XXX
-
- Asomaba a sus ojos una lágrima,
- Y a mi labio una frase de perdón;
- habló el orgullo y se enjugó su llanto,
- y la frase en mis labios expiró.
-
- Yo voy por un camino, ella por otro;
- pero al pensar en nuestro mutuo amor,
- yo digo aún: ¿por qué callé aquel día?
- Y ella dirá: ¿por qué no lloré yo?
-
- Rima LIII
-
- Volverán las oscuras golondrinas
- En tu balcón sus nidos a colgar,
- y otra vez con el ala a sus cristales
- Jugando llamarán.
-
- Pero aquellas que el vuelo refrenaban
- tu hermosura y mi dicha a contemplar,
- aquellas que aprendieron nuestros nombres...
- ésas... ¡no volverán!
-
- Volverán las tupidas madreselvas
- de tu jardín las tapias a escalar,
- y otra vez a la tarde aún más hermosas
- sus flores se abrirán.
-
- Pero aquellas cuajadas de rocío
- cuyas gotas mirábamos temblar
- y caer como lágrimas del día...
- ésas... ¡no volverán!
-
- Volverán del amor en tus oídos
- las palabras ardientes a sonar;
- tu corazón de su profundo sueño
- tal vez despertará.
-
- Pero mudo y absorto y de rodillas,
- como se adora a Dios ante su altar,
- como yo te he querido..., desengáñate,
- nadie así te amará.
-
- Rima LVIII
-
- ¿Quieres que de ese néctar delicioso
- no te amargue la hez?
- Pues aspírale, acércale a tus labios
- y déjale después.
-
- ¿Quieres que conservemos una dulce
- memoria de este amor?
- Pues amémonos hoy mucho y mañana
- digámonos ¡adiós!
|
Liên kết ngoài [sửa]