Hải Lan Châu

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Thần phi Hải Lan Châu

Mẫn Huệ Cung Hoà Nguyên phi, hay còn gọi là Thần phi (1609 – 1641) là phi tử của Thanh Thái tông Hoàng Thái Cực.

[sửa] Tiểu sử

Thần phi mang họ Bác Nhĩ Tể Cát Đặc, tên là Hải Lan Châu (Harjol[1]). Bà là con gái của Trung thân vương Trại Tang, cháu gái của Hiếu Đoan Văn hoàng hậu Triết Triết, và là chị gái của Hiếu Trang Văn hoàng hậu Bản Bố Thái.

Năm Thiên Thông thứ tám (năm 1634), Hải Lan Châu nhập cung. Lúc này cô và em gái của bà đã đang hầu hạ Hoàng Thái Cực. Năm Sùng Đức nguyên niên (1636) thành lập nhà Thanh, Hoàng Thái Cực phong ngũ đại phúc tấn, bà được phong là Thần phi cung Quan Tuy, ngụ ở Đông Cung. Hải Lan Châu được Hoàng Thái Cực vô cùng sủng ái, tình cảm giữa hai người rất sâu sắc. Năm 1637, bà sinh hạ một hoàng nam nhưng đến năm 1638 thì mất sớm.

Năm Sùng Đức thứ sáu (1641), Hải Lan Châu qua đời ở tuổi 32, được đưa vào Chiêu lăng dành cho các phi tần. Sau khi chết bà được truy phòng làm Mẫn Huệ Cung Hoà Nguyên phi.

[sửa] Chú thích

  1. ^ Trong tiếng Mãn Châu có nghĩa là "Ngọc".