Hậu Chu Thái Tổ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Thái Tổ nhà Hậu Chu, thụy là Thánh Thần Cung Túc Văn Vũ Hiếu Hoàng đế, tên của ông là Quách Uy, trị vì từ năm 951-954. Trong đời ông có 2 niên hiệu là: Quảng Thuận (951-953) và Hiển Đức (954). Ông sinh năm 904, mất năm 954, hưởng thọ 51 tuổi, trị nước 4 năm. Ông vốn là 1 viên tướng của nhà Hậu Hán, đã lật đổ vua Hậu Hán Ẩn Đế, lên ngai vàng vào năm 951, lập ra nhà Hậu Chu.

Người thành lập ra nhà Hậu Hán là Hậu Hán Cao Tổ (Lưu Tri Viễn). Quách Uy vốn là người Hán chứ không phải người Sa Đà, ông làm tướng dưới triều Hậu Hán vào năm 19 tuổi. Đến đầu năm 951, ông mới bắt đầu chiếm ngôi nhà Hậu Hán.

Trong suốt một thời gian thời Ngũ Đại, dân tộc Hán ở phía Bắc đã phải chịu sự cai trị của rợ Sa Đà suốt hơn 30 năm qua 4 triều : Hậu Đường, Hậu TấnHậu Hán, đến đời vua Hậu Chu Thái Tổ, dân tộc Hán miền Bắc mởi cởi ra được, vì nhà Hậu Chu là triều đại của người Hán.

Trong suốt thời thống trị của nhà Hậu Hán, triều đại này là rợ Sa Đà, không quan tâm đến đời sống nhân dân, chỉ lo bóc lột của dân, thuế khóa nặng nề, kinh tế suy sụp, triều đình phải "dùng thịt người làm lương thực cho quân lính" (theo Lữ Chấn Vũ).

Đến khi vua Hậu Chu Thái Tổ lên ngôi, đã xóa bỏ sức ép của sự bóc lột đang đè nặng lên vai nông dân. Ông giảm nhẹ thuế khóa, thủ tiêu đặc quyền miễn thuế, chấn hưng lại kinh tế. Nhờ đó, dân Bắc Trung Quốc mới được yên ổn, đất nước hưng vượng trở lên.

Tuy nhiên, vua Chu Thái Tổ trị vì không lâu, đến năm 954, ông đổ bệnh rồi băng hà.