Hệ thống giao thông đại chúng tốc độ cao (Singapore)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Một đoàn tàu đang đón khách

Hệ thống giao thông đại chúng tốc độ cao (tiếng Anh: Singapore Mass Rapid Transit - SMRT hay MRT, tiếng Trung: 大众快速交通 hoặc gọi tắt là 地铁, tiếng Mã Lai: Sistem Pengangkutan Gerak Cepat, tiếng Tamil: சிங்கை துரிதக் கடவு ரயில) là hệ thống đường sắt đô thị vận hành bằng tàu hỏa điện của Singapore. Đây là hệ thống đường sắt đô thị sớm thứ hai ở Đông Nam Á, sau Hệ thống giao thông đường sắt hạng nhẹ Manila (Manila Light Rail Transport - Manila LRT). Kể từ khi phần đầu tiên của hệ thống này được đưa vào vận hành từ năm 1987, hệ thống đã phát triển liên tục do chính sách của Nhà nước Singapore nhằm phát triển một hệ thông đường sắt đô thị toàn diện nhằm đảm đương vai trò xương sống của hệ thống giao thông công cộng Singapore. Riêng trong năm 2009, mỗi ngày có tới 1,952 triệu lượt hành khách sử dụng hệ thống MRT, bằng 0,63 lần so với số lượt khách sử dụng hệ thống xe buýt ở Singapore.[1]

MRT Singapore có 79 ga đang hoạt động[2] với hệ thống đường sắt khổ tiêu chuẩn dài 129,7 cây số. Hệ thống đường sắt của SMRT được xậy dựng bởi Cục quản lý giao thông đường bộ, một ủy ban được hình thành theo luật của chính phủ Singapore, và quyền kinh doanh hệ thống này được nhượng cho Tập đoàn SMRTCông ty trách nhiệm hữu hạn SBS Transit. SBS Transist và Tập đoàn SMRT cũng kinh doanh hệ thống Taxi ở Singapore, việc này đảm bảo sự thống nhất hoàn toàn của bộ phận giao thông vận tải công cộng. Hệ thống MRT hoạt động kèm với Hệ thống giao thông đường sắt hạng nhẹ (Light Rail Transit - LRT), một hệ thống kết nối các ga MRT với các khu nhà ở công cộng của Ủy ban nhà ở Singapore.[3] Hệ thống MRT bắt đầu hoạt động vào lúc 5 giờ 30 phút sáng trong ngày và kết thúc hoạt động vào lúc 1 giờ sáng ngày hôm sau, và trung bình cứ 3 đến 8 phút sẽ có 1 đoàn tàu cập ga. Hoạt động của MRT sẽ kéo dài thêm trong các ngày lễ của Singapore.[4]

MRT Singapore có bốn tuyến: Tuyến Bắc Nam hay tuyến đỏ, tuyến Đông Tây hay tuyên Xanh, tuyến Đông Bắc hay tuyến Tím và tuyến Vòng tròn hay tuyến Cam. Với tuyến Đông Tây, hành khách có thể đến Sân bay quốc tế Changi Singapore.

MRT Singapore có một số ga và đoạn chạy ngầm dưới mặt đất.

  1. Lịch sử
  2. Cơ sở hạ tầng
    1. Mạng lưới
    2. Điều kiện và dịch vụ
    3. Điểm đỗ
    4. Kiến trúc và nghệ thuật
  3. Sự mở rộng
    1. Tuyến Trung tâm
    2. Tuyến Thomson
    3. Tuyến Khu vực phía Đông
    4. Tuyến Khu vực Jurong
    5. Tuyến xuyên đảo
    6. Tuyến Bắc - Nam mở rộng
    7. Tuyến Tuas Tây mở rộng
    8. Tuyến vòng tròn 6
    9. Tuyến Trung tâm mở rộng
    10. Tuyến Đông Bắc mở rộng
  4. Toa xe
  5. Phí đi lại và việc bán vé
    1. Phí đi lại
    2. Việc bán vé
  6. Độ an toàn
  7. An ninh
  8. Xem thêm
  9. Tư liệu tham khảo
    1. Tư liệu học thuật
    2. Tư liệu từ các tổ chức và chính phủ
  10. Chú thích

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Nguồn gốc của Hệ thống giao thông đại chúng tốc độ cao (MRT) bắt đầu từ dự báo của các nhà hoạch định chính sách vào năm 1967; nó nói rằng cần có phương tiện vận tải hành khách công cộng bằng đường ray vào năm 1992. Theo một cuộc tranh luận nói rằng sử dụng hệ thống vận tải bằng xe bus có giá rẻ hơn, Nghị viện kết luận rằng chỉ vận tải bằng xe bus là không đủ; bởi vì nó cần nhiều không gian trên đường ở một đất nước có diện tích hẹp. Số tiền S$5 tỷ đầu tư vào MRT là dự án công cộng lớn nhất của Singapore vào lúc đó; khởi công ngày 22 tháng 10 năm 1983 ở đường Shan. Con đường được xây thành tầng; tuyến Bắc - Nam được ưu tiên vì nó đi qua khu Trung tâm; nơi có đòi hỏi cao về hệ thống giao thông công cộng. Công ty Giao thông Đại chúng (MRTC), sau đó đổi tên thành SMRT - được thành lập ngày 14 tháng 10 năm 1983; nó đảm nhận vai trò và trách nhiệm của Co quan Giao thông Đại chúng. Ngày 7/11/1987; phần đầu tiên của tuyến Bắc - Nam đã đi vào hoạt động; bao gồm 5 trạm trong vòng 6 km. 15 trạm khác đã đi vào hoạt động sau đó; và Hệ thống giao thông đại chúng tốc độ cao đã chính thức đi vào hoạt động ngày 12/3/1988 bởi Thủ tướng Lý Quang Diệu. Sau đó; 21 trạm khác đã đi vào hoạt động; sự mở cửa của trạm Bôon Lay trên tuyến Đông - Tây ngày 6 tháng 7 năm 1990 đã đánh dấu sự hoàn thành trước thời hạn 2 năm của hệ thống.

Hệ thống MRT đã dần dần được mở rộng. Nó bao gồm sự mở rộng kết nối của tuyến Bắc - Nam với tuyến Woodlands; tiêu tốn S$1.2 tỷ.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ “Straits Times: Average Daily Ridership” (PDF). Straits Times. Truy cập ngày 20 tháng 2 năm 2010. 
  2. ^ “Singapore MRT”. Explore Singapore's "MRTpedia". Truy cập ngày 18 tháng 4 năm 2010. 
  3. ^ Land Transport Authority, Singapore 1996, pg. 8
  4. ^ “Train, bus runs”. The Straits Times. 24 tháng 12 năm 2007. 

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]