Hứa Bình Quân

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Hoàng hậu Hứa Bình Quân (chữ Hán: 许平君; ?-71 TCN) là vợ vua Hán Tuyên Đế, mẹ vua Hán Nguyên Đế trong lịch sử Trung Quốc.

Thân thế[sửa | sửa mã nguồn]

Cha Hứa Bình Quân là Hứa Quảng Hán, người Xương Ấp (Sơn Đông)[1], làm chức thị tòng cho Xương Ấp vương Lưu Bác – cha của Xương Ấp vương Lưu Hạ.

Do phạm tội, Quảng Hán phải chịu cung hình (thiến) vào cung vua làm hoạn quan. Sau đó vì không hoàn thành nhiệm vụ trong việc điều tra vụ án Thượng Quan Kiệt mưu đồ phản nghịch, Quảng Hán bị Hán Chiêu Đế điều đi làm chức coi ngục trong cung[2].

Hoàng hậu bất hạnh[sửa | sửa mã nguồn]

Hứa Bình Quân có nhan sắc, vào cung cấm, được Lưu Tuân - một hoàng thân đang thất sủng, là cháu của thái tử Lưu Cứ bị Hán Vũ Đế giết - lấy làm vợ. Năm 76 TCN, bà sinh được Lưu Thích.

Năm 74 TCN, Hán Chiêu Đế mất sớm. Đại thần Hoắc Quang lập Xương Ấp vương Lưu Hạ - chủ cũ của Hứa Quảng Hán – làm thiên tử. Nhưng do Lưu Hạ thiếu tư cách nên chỉ sau khoảng 27 ngày thì bị phế truất. Hoắc Quang đón Lưu Tuân lập làm vua, tức là Hán Tuyên Đế. Hứa Bình Quân được phong làm Tiệp dư[1].

Lúc đó Hoắc Quang và vợ đã đưa người con gái nhỏ là Hoắc Thành Quân vào cung làm vợ Tuyên Đế để gây thêm thế lực. Triều thần bàn nhau lập Hoắc Thành Quân làm hoàng hậu. Nhưng trong lúc triều thần bàn bạc việc này thì Tuyên Đế ra chiếu chỉ yêu cầu tìm lại thanh gươm đã dùng thời kỳ thất thế (cố kiếm tình thâm) [1].

Triều thần hiểu ý Tuyên Đế không quên người vợ đã kết tóc khi còn khó khăn, bèn cùng nhau xin lập Hứa tiệp dư làm hoàng hậu. Cuối cùng Hứa Bình Quân được phong làm hoàng hậu[1].

Việc bà trở thành hoàng hậu khiến cho nhà họ Hoắc thù ghét và dụng tâm trả thù.

Năm 71 TCN, Hứa hoàng hậu đang mang thai đứa con tiếp theo. Vợ Hoắc Quang là Hiển phu nhân tìm cách câu kết với nữ thày thuốc trong cung là Thuần Vu Diễn, xui Diễn dùng thuốc độc hại bà. Thuần Vu Diễn đang muốn cho chồng được Hoắc Quang thăng chức, nên nhận lời với vợ Hoắc Quang và dùng phụ tử cho vào thuốc để Hứa hoàng hậu uống[1]. Vì vậy Hứa Bình Quân bị trúng độc và qua đời[3], thụy hiệu là Cung Ai hoàng hậu, chôn cất tại Đỗ Nam (tức phía nam vườn Đỗ Lăng)[1].

Sau này Hoắc Thành Quân con gái Hoắc Quang tuy được lập làm hoàng hậu nhưng Tuyên Đế vẫn lập con Hứa hậu là Lưu Thích làm thái tử[3]. Họ Hoắc không bằng lòng việc đó. Không lâu sau Hoắc Quang chết, họ Hoắc định trừ nốt thái tử Thích để làm chuyện phản nghịch. Mưu đồ bại lộ, Tuyên Đế hạ lệnh giết cả nhà họ Hoắc và phế Hoắc hậu (năm 66 TCN), giam vào cung Chiêu Đài[1]. Mười hai năm sau (54 TCN), Tuyên Đế ra lệnh dời Hoắc hoàng hậu tới quán Vân Lâm và bà này tự sát, được chôn cất tại phía đông đình Tôn Ngô[1].

Năm 49 TCN, Tuyên Đế qua đời, thái tử Lưu Thích con Hứa hậu lên nối ngôi, tức là Hán Nguyên Đế.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Hoàng đế Trung Hoa
Tiền nhiệm:
Thượng Quan Hoàng hậu
Hoàng hậu nhà Tây Hán
74 TCN – 71 TCN
Kế nhiệm:
Hoàng hậu Hoắc Thành Quân

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Lê Đông Phương, Vương Tử Kim (2007), Kể chuyện Tần Hán, NXB Đà Nẵng
  • Đặng Huy Phúc (2001), Các hoàng đế Trung Hoa, NXB Hà Nội
  • Nguyễn Tôn Nhan (1997), Hậu phi truyện, NXB Phụ nữ

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ a ă â b c d đ e Sử ký, quyển 97: Ngoại thích truyện
  2. ^ Nguyễn Tôn Nhan, sách đã dẫn, tr 67
  3. ^ a ă Nguyễn Tôn Nhan, sách đã dẫn, tr 71