Hanoi Rocks

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Hanoi Rocks
Hanoi Rocks performing September 2005.jpg
Ban nhạc biểu diễn năm 2005
Thông tin nghệ sĩ
Nguyên quán Helsinki, Flag of Finland (bordered).svg Phần Lan
Thể loại Glam punk, Hard rock
Năm 1979 - 1985
2002 - nay
Hãng đĩa Liquor and Poker Music
Website Trang web chính thức
Thành viên hiện tại
Michael Monroe
Andy McCoy
Conny Bloom
Andy "A.C." Christell

Hanoi Rocks là ban nhạc Phần Lan thành lập vào đầu năm 1980 tại Helsinki.

Thể loại: Glam Punk, Rock & Roll, Hair Metal, Sleaze Glam.

Hanoi Rocks là ban nhạc theo phong cách Rock 'n' Roll hiếm hoi của thập niên 80 vốn thịnh hành với thể loại Metal. Chịu ảnh hưởng của New York Dolls, The Stooges, The Rolling Stones, Chuck Berry, Little Richard... Hanoi Rocks pha trộn Rock 'n' Roll, Punk, Pop và Glam Rock để tạo nên một thứ nhạc Rock nguyên thủy, thô sơ đậm chất Rock 'n' Roll không quá ồn ào nhưng cũng không ngọt ngào ăn khách như những bản Rock Ballad thường thấy ở những năm 80. Họ cũng không có bài hát nào thực sự trở thành "hit" lớn. Có một điều đáng lưu ý là Hanoi Rocks không phải là một ban Glam Metal như nhiều người vẫn nghĩ mà là một ban Glam Punk pha trộn với nhạc Rock n Roll thuần túy. Tay Guitar Andy Mccoy đã từng nói "chúng tôi chỉ muốn tạo một hình thái mới cho nhạc Rock N Roll mà thôi". Cho nên cũng dễ hiểu là rất hiếm khi thấy Hanoi Rocks trong những tuyển tập Slow Rock, Rock Ballad hay Hard Rock, Heavy Metal... vì đơn giản họ nằm ngoài những trào lưu nhạc như vậy.

Tên của ban nhạc thực ra lấy ý tưởng từ bài hát Chinese Rocks của nhóm Ramones, có nghĩa là một loại heroin. Và Hanoi Rocks chính là tiếng lóng ám chỉ heroin mà lính Mỹ thường sử dụng trong chiến tranh Việt Nam.

Sau nhiều sự thay đổi, thành viên chính thức của Hanoi Rocks gồm :

Ca sĩ: Michael Monroe (Matti Fagerholm)

Guitar: Andy McCoy (Antti Hulkko)

Guitar: Nasty Suicide (Jan Stenfors)

Bass: Sam Yaffa (Sami Takamäki)

Trống: Gyp Casino (Jesper Sporre)

Sau thời gian đầu gặp khó khăn về tiền bạc, Hanoi Rocks nhanh chóng có được những bản hợp đồng thu âm và 3 album đầu của họ ra đời :

Bangkok Shocks Saigon Shakes Hanoi Rocks (1981). Bài hát đáng chú ý nhất trong album này là "Tragedy". Ngoài ra bài "Lost in the City" cũng được xem là cảm hứng cho bài "Paradise City" của Guns n Roses sau này.

Oriental Beat (1982). Nhiều người cho rằng dòng Pop Metal đã được Hanoi Rocks khai phá từ album này. Ca sĩ Sebachian Bach của nhóm Skid Row cover lại bài "Motorvatin'" và "Fallen Star" trong albul solo của mình.

Self Destruction Blues (1982). Nhóm Sohodolls cover lại ca khúc "Dead By X-Mas" trong album này năm 2007. Alice in Chains cũng từng cover bài "taxi driver" khi diễn live show.

Năm 1982, Gyp Casino rời nhóm do mâu thuẫn với guitar chính Andy McCoy và người thay thế là Razzle người Anh, tên thật là Nicholas Charles Dingley. Razzle có phong cách chơi trống độc đáo rất thích hợp với Hanoi Rocks và đây được xem là đội hình hoàn hảo nhất của Hanoi Rocks trong thập niên 80.

Năm 1983 nhóm ra mắt album Back To Mysery City. Album này được xếp hạng 87 ở Anh năm 83. Bài "Until I Get You" được nhóm L.A. Guns cover lại năm 2004. Đây được xem là một trong những album hay nhất của Hanoi Rocks trong thập niên 80. Năm 1983 Hanoi Rocks trở thành nhóm nhạc nước ngoài đầu tiên biểu diễn ở Delhi thành phố lớn thứ 2 của Ấn Độ. Tại Bombay, nhóm đã chơi một show diễn dài tới 4 tiếng rưỡi với tất cả các bài hát họ biết kể cả cover song và đã có bạo động nhỏ giữa khán giả và cảnh sát. Tờ Times Of India đã giật tít "Ban nhạc Rock đã gây ra náo loạn", đủ cho thấy sức hấp dẫn của Hanoi Rocks đối với khán giả. Riêng ở Nhật Bản, Hanoi Rocks trở thành một thần tượng của giới trẻ lúc bấy giờ khi các phan hâm mộ luôn vây kín khách sạn và đi theo xe bus của họ đến các buổi diễn. Thậm chí fan của David Coverdale ca sĩ của Deep Purple và White Snack khi đó đang ở Nhật cũng chạy theo Hanoi Rocks.

Cũng trong năm 1983 nhóm phát hành album live All Those Wasted Years ghi hình buổi diễn tại Marquee Club nổi tiếng ở London. Album này được tạp chí Class Rock Magazine xếp hạng 20 trong top 50 live album hay nhất mọi thời đại.

Năm 1984, đến lượt album Two Steps From The Move ra mắt. Bài "Welcome to the Jungle" của Guns 'N' Roses lấy cảm hứng từ bài "Underwater World" trong album này. Nhóm glam metal Bang Tango của Mĩ sau này cover lại ca khúc "Futurama" trong EP "Live Injection". Nhóm Hardcore Superstar của Thụy Điển cover bài "Don't You Ever Leave Me" trong album Bad Sneakers and a Piña Colada năm 2000.

Album này bán được hơn 300.000 bản chỉ sau vài tuần phát hành và đứng thứ 28 trên bảng xếp hạng của Anh năm 84. Thực tế, đây là album đầu tiên của Hanoi Rocks trong thập niên 80 được đầu tư và phát hành theo kiểu chuyên nghiệp khi nhóm kí hợp đồng với CBS Records, một hãng truyền thông nổi tiếng ở Mĩ. Nhà sản xuất album này là Bob Ezrin đã từng làm việc với những ban nhạc lớn như Alice cooper, Pink Floyd, Kiss, Kansas.... Mặc dù đối với nhiều fan hâm mộ, Two Steps From The Move chưa phải là album xuất sắc nhất của nhóm nhưng có thể nói đây là album chuyên nghiệp đầu tay của Hanoi Rocks khi những album trước đều được ghi âm và phát hành theo kiểu bán chuyên nghiệp với những hãng âm nhạc không mấy nổi tiếng. Đây thật sự là một bước khởi đầu hoàn hảo cho Hanoi Rocks vì chưa có ban nhạc nào kí được hợp đồng với hãng đĩa lừng danh CBS ngay trong album chuyên nghiệp đầu tiên của mình.

Trong chuyến lưu diễn tại Mĩ đầu tiên của nhóm cuối năm 1984, tay trống Razzle chết trong một tai nạn xe hơi ở gần bãi biển Malibu nổi tiếng. Razzle tên thật là Nicholas Dingley, đã chết trong xe hơi của Vince Neil ca sĩ của nhóm heavy metal nổi tiếng Motley Crue. Khi đó cả 2 đang say xỉn và Neil lạc tay lái trên đường chở Razzle về khách sạn nơi Hanoi Rocks đang nghỉ. Nikki Sixx, tay bass của Motley Crue lúc đó đã mời Michael Monroe làm ca sĩ cho Motley Crue. Nhưng Michael từ chối và nói rằng "Hanoi Rocks là ban Rock 'n' Roll còn Motley Crue là nhóm Heavy Metal". Hanoi Rocks phải hủy nhiều show diễn ở Mĩ và Anh cho đến khi Tery Chimes, tay trống cũ của ban nhạc Punk huyền thoại The Clash gia nhập.

Từ đó Hanoi Rocks luôn nảy sinh mâu thuẫn nội bộ trong khi hãng CBS luôn thúc giục nhóm phải cho ra mắt album mới ngay trong năm 1985. Ít lâu Sam Yaffa rời nhóm vì mâu thuẫn với Andy Mccoy, thay thế cho anh là tay Bass người Anh René Berg nhưng chỉ vài tháng sau Berg rời nhóm do không hòa nhập được với ban nhạc và Timo Caltio gia nhập nhưng cũng không làm cho tình hình ban nhạc khá hơn. Đến lượt Michael và Andy mâu thuẫn về việc sáng tác nhạc và chán nản bỏ cuộc thì Hanoi Rocks phát hành album live "Rock 'n' Roll Divorce" để hoàn thành hợp đồng với hãng CBS rồi chính thức tan rã vào giữa năm 1985. Trong khoảng thời gian đó nhóm đã thu âm một số demo khá hay như Fast Car, Life's Been Hard, Lean on Me, Do the Duck... nhưng những ca khúc này chỉ có mặt trong những album tổng hợp của họ sau này.

Sự tan rã của Hanoi Rocks đã thực sự ảnh hưởng đến nền nhạc Rock thế giới lúc bấy giờ. Họ là ban nhạc theo phong cách Rock 'n' Roll cuối cùng của thập niên 80 gây được sự chú ý trước khi nhạc Metal trở nên phổ biến. Tuy không thành công về doanh thu nhưng họ đã để lại nhiều ảnh hưởng về âm nhạc, phong cách biểu diễn, trang phục, kiểu tóc đến hầu hết những ban nhạc trong thập niên 80 như Guns & Roses, Poison, L.A Guns, Tiger Tailz, Faster Pussycat, Warrant,... Toàn bộ thành viên trong ban nhạc Guns N' Roses từng thừa nhận mình là fan của Hanoi Rocks, ngoài ra còn có Manic Street Preachers, Foo Fighters và Sebachian Bach của Skid Row. Những nghệ sĩ tên tuổi như Alice Cooper, Steven Tyler, Iggy Pop đều đánh giá cao Hanoi Rocks. Joe Elliott, ca sĩ chính của nhóm Def Leppard đã từng nói: "Hanoi Rocks là ban nhạc duy nhất xứng đáng được nhắc đến trong thập niên 80. Không những là một ban nhạc hay mà họ còn có phong cách. Michael Monroe là một trong những ca sĩ đẹp nhất, đến nỗi tôi có thể "quan hệ" với anh ta (cười) mặc dù tôi không phải gay. Và tay guitar Andy Mccoy thực sự làm gợi nhớ đến phong cách Rock n Roll của Keith Richards trong nhóm The Rolling Stones, vượt xa hẳn những ban nhạc như Mötley Crüe hay Poison hay bất cứ ban nhạc nào khác. Hanoi Rocks là một ban nhạc đậm chất nguyên thủy, đối với tôi những ban khác có một chút gì đó hơi giả tạo".

Kênh truyền hình âm nhạc VH1 nổi tiếng của Mĩ đã từng xếp Hanoi Rocks vào top 40 ban nhạc Hair Metal của thập niên 80. Khi được hỏi về việc này, tay bass Sami Yaffa đã trả lời một cách dí dỏm: "Hanoi Rocks là ban nhạc đội nón chứ không phải ban nhạc để tóc dài" (We were a hat band, not a hair band); Sami muốn nhắc tới việc nhóm hay đội nón khi biểu diễn và tuy có để lại ảnh hưởng rộng lớn nhưng xét về âm nhạc họ không hẳn là một Hair Metal band. Hanoi Rocks còn là một trong những ban nhạc đầu tiên ở Phần Lan tự sáng tác và hát bằng tiếng Anh, điều này thực sự đã thúc đẩy nền âm nhạc hiện đại của Phần Lan phát triển.

Sau khi Hanoi Rocks tan rã, mỗi thành viên theo đuổi những sự nghiệp solo riêng. Bên cạnh nhóm solo của mình, Michael Monroe từng lập ra ban Jerusalem Slim cùng với tay guitar của Billy Idol là Steve Steven, ngoài ra Mike cũng từng đi tour ngắn với Slash và tham gia ghi âm saxaphone/harmonica và hát chính trong vài bài hát trong 2 album của Guns N' Roses là Use Your Illusion 1 và The Spaghetti Incident?. Andy Mccoy cùng nữ ca sĩ của Toto Coelo, với Nasty, Terry và tay bass của Lords Of The New Church lập ra nhóm Cherry Bombz. Ngoài ra Andy còn đi tour cùng Iggy Pop vào năm 1988. Năm 1990, Andy cùng tay trống cũ của Hanoi Rocks là Gyp Casino lập ra nhóm Shooting Gallery trước khi ra solo. Sam Yaffa từng chơi cho Joan Jett và nhóm Jetboy. Năm 1994, Mike, Nasty, Sam lập ra ban nhạc Demolition 23. Nasty Suicide lập ra nhóm Cheap And Nasty đầu thập niên 90, sau đó tách ra solo vài năm sau. Mặc dù chơi cho nhiều ban nhạc khác nhau cũng như nhóm solo của chính mình, các thành viên của Hanoi Rocks chưa từng thành công như khi cùng sát cánh bên Hanoi Rocks.

Nasty Suicide sau khi phát hành album solo năm 1996 đã từ giã âm nhạc và trở thành dược sĩ tại Anh. Terry Chimes từng đi tour cùng Black Sabbath cũng trở thành bác sĩ chuyên khoa khớp và mở phòng mạch tư. Rene Berg tiếp tục solo và chết năm 2003 do sử dụng ma túy quá liều. Sami Yaffa chuyển đến sinh sống tại Mỹ và gia nhập nhóm New York Dolls. Gyp Casino (người Thụy Điển) cũng giải nghệ và mở tiệm bán đĩa nhạc trước khi mở phòng thu âm ở Stockholm.

Năm 2001, Andy Mccoy và Michael Monroe gặp lại nhau khi đóng chung trong một bộ phim phim về chính cuộc đời của Andy: The real McCoy được phát hành ở Phần Lan và sau đó cả hai trình diễn một số ca khúc của Hanoi Rocks khi họ tham gia những festival âm nhạc ở Phần Lan dưới cái tên: "Michael Monroe and Andy McCoy - Hanoi Rocks revisited" trước khi vào phòng thu để ghi âm một số ca khúc do cả hai cùng viết để làm kỷ niệm. Sau đó họ nghĩ rằng thật tiếc nếu không có ai nghe những bài hát này vì chúng rất hay và mang đậm dấu ấn Hanoi Rocks. Michael và Andy đã định tìm một cái tên cho ban nhạc mới này nhưng họ nghĩ tại sao phải chọn cái tên mới khi họ đã từng có một ban nhạc kỳ cựu Hanoi Rocks và những ca khúc mới thu âm này cũng giống phong cách của Hanoi Rocks. Và cuối cùng cả hai đã quyết định tái hợp với 3 thành viên mới vì lúc này Nasty Suicide đã ngừng chơi nhạc còn Sammy Yaffa và Gyp Casino đang sống ở Mỹ và Thụy Điển:

Lacu (Trống), Costello Hautamaki (Guitar), Timpa (Bass). Sau đó Hanoi Rocks phát hành album: Twelve Shots on the Rocks (2002). Album này đạt mức đĩa vàng ở Phần Lan và Nhật Bản.

Đến năm 2004, Costello rời nhóm và được thay thế bằng Stevie Klasson nhưng sau đó Stevie và Timpa cũng rời nhóm và 2 thành viên của nhóm Electric Boys là Conny Bloom (Guitar), Andy "A.C." Christell (Bass) gia nhập. Họ tiếp tục thu album:

Another Hostile Takeover (2005). Album này được giới chuyên môn đánh giá cao về tính đa dạng và sự thử nghiệm đổi mới một cách sáng tạo trong khi fan hâm mộ có nhiều ý kiến khác nhau về album này.

Street Poetry (2007) Đĩa đơn "Fashion" trong album này đạt vị trí số 1 trên bảng xếp hạng ở Phần lan trong 3 tuần.

Kể từ khi Conny Bloom và Andy Christell gia nhập, Hanoi Rocks chơi live show hay hơn bao giờ hết. Thậm chí Nasty Suicide trong một lần về thăm Phần Lan đã đến xem Hanoi Rocks biểu diễn và đã thừa nhận rằng ban nhạc bây giờ đã thành một khối đoàn kết chắc chắn và chơi ăn ý hơn cả hồi thập niên 80

Theo en.wikipedia.com, tất cả các album của Hanoi Rocks đã bán được trên toàn thế giới vào khoảng 10 triệu bản. Cuối năm 2007, Hanoi Rocks đã xuất sắc vượt qua những ban nhạc như HIM, Nightwish, Apocalyptica, Sonata Arctica và Amorphis để được giải thưởng Radio Rock Finlandia Award do fan hâm mộ bình chọn. Đầu năm 2008, Hanoi Rocks còn được giải thưởng Special Emma Award cho ban nhạc tiên phong đem nền âm nhạc hiện đại Phần Lan đến với thế giới do IFPI Finland (The Finnish National Group of IFPI) bình chọn. Bài "Underwater World" cũng được bình chọn là bài có phần solo guitar hay nhất Phần Lan(The Best Finnish Guitar Solo).

Tay trống cũ của The Quill và Firebird là George Atlagic người Thuỵ Điển đã gia nhập Hanoi Rocks sau khi LACU rời nhóm vào đầu năm 2008. Hanoi Rocks đã tan rã lần thứ 2 vào đầu năm 2009, sau khi 2 thành viên trụ cột là Michael Monroe và Andy McCoy cho rằng "đã đưa Hanoi Rocks đi xa hết mức có thể." Thực tế sau khi phát hành album Street Poetry, Andy và Michael không còn đưa ra những ý kiến thảo luận về việc viết nhạc nữa mà chỉ tham gia các tour diễn. Nhóm đã phát hành 1 album tổng hợp để tổng kết sự nghiệp: "This one's for Rock 'n' Roll" - The best of Hanoi Rocks 1980-2008."

Lần tái hợp này cũng không đem lại thành công về doanh thu nhưng càng làm Hanoi Rocks nổi tiếng hơn về những live show cuồng nhiệt với phong cách biểu diễn đầy lôi cuốn, cộng thêm những bài hát mới được xem như ngang hàng với những ca khúc kinh điển của nhóm trong thập niên 80 như A Day Late, A Dollar Short, Obscured, Love, You Make The Earth Move, Fashion, This One's For Rock n Roll... 8 show diễn cuối cùng của Hanoi Rocks đều cháy vé. 3 show diễn cuối có sự góp mặt của Nasty Suicide với tư cách là guitar khách mời mặc dù đã từ giã âm nhạc, riêng show cuối còn có Lacu tham gia hát bè trên sân khấu. Đêm diễn cuối cùng ở Tavastia Club Helsinki Phần Lan (nơi họ diễn show đầu tiên trong sự nghiệp) được thu thành DVD "Buried Alive" và phát hành cuối năm 2009, đứng đầu bảng xếp hạng ở Phần Lan 8 tuần liên tiếp.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]