Hoàng Quang Thuận

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Hoàng Quang Thuận
180px
Tên khai sinh Hoàng Quang Thuận
Sinh 5 tháng 5, 1953 (61 tuổi)
Nơi sinh tỉnh Quảng Bình
Lý lịch
Nghề nghiệp Viện trưởng Viện Công nghệ Viễn thông
Tác phẩm đáng chú ý "Hoa Lư thi tập", "Ngọa Vân Yên Tử" và "Thi vân Yên Tử"

Hoàng Quang Thuận (sinh 1953) là tác giả của 3 tập thơ "Hoa Lư thi tập", "Ngọa Vân Yên Tử" và "Thi vân Yên Tử" mà ông tự coi là "thơ thần phật". Ông đã tự gửi 2 tập thơ ứng cử giải Nobel văn học [1], nhưng các tập thơ này bị đặt nghi vấn đạo văn.

Sơ lược cuộc đời[sửa | sửa mã nguồn]

Hoàng Quang Thuận sinh năm 1953, quê Quảng Bình, là tiến sỹ, Viện trưởng Viện công nghệ viễn thông - thuộc Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam[2], hiện sống và làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh. Đề tài tiến sỹ của ông về máy châm cứu điện từ. Ông trước là giáo viên dạy bổ túc văn hóa môn Vật lý tại Đà Nẵng.[3].

Hoàng Quang Thuận từng là cố vấn đối ngoại của Tăng Minh Phụng cho đến khi Tăng Minh Phụng bị ra tòa [4]

Theo ông, từ trước 1997, ông chưa bao giờ biết làm thơ về Phật giáo nhưng duyên nghiệp thơ ca đã đến với ông khi lần đầu tới thăm non thiêng Yên Tử [1]. Cũng theo ông, cả 3 tập thơ Thi Vân Yên Tử, Ngọa Vân Yên Tử và Hoa Lư Thi Tập đều được viết trong thời gian rất ngắn, được in và tái bản 4 lần bằng tiếng Việt và 3 ngôn ngữ Việt - Anh - Pháp nhưng chủ yếu chỉ để dành tặng khách hành hương [5].

Những ồn ào quanh các tác phẩm[sửa | sửa mã nguồn]

Theo tác giả, 3 tập thơ Thi Vân Yên Tử, Ngọa Vân Yên Tử và Hoa Lư thi tập đều được viết trong thời gian rất ngắn như là một hiện tượng siêu nhiên [6][7], vì vậy, ông đã làm hồ sơ dịch 2 tập thơ ra tiếng Anh gửi tham dự giải Nobel văn chương năm 2009 [1]. Trước những tuyên bố này, dư luận đã có nhiều phản ứng đa chiều. Trong khi luật sư Nguyễn Minh Tâm chứng minh rằng các bài thơ trong tập "Thi vân Yên Tử" đã sao chép từ những bài viết trong cuốn "Chùa Yên Tử, Lịch sử - Truyền thuyết di tích và danh thắng" của tác giả Trần Trương - Trưởng ban Quản lý Yên Tử (1992-2003) rồi đặt thêm vần vào theo kiểu "diễn văn xuôi thành văn vần" [8], thì chính tác giả Trần Trương lại đính chính trên các báo chí truyền thông rằng ông Hoàng Quang Thuận không đạo sách của mình [9]. Tuy nhiên, theo nhà phê bình Nguyễn Hòa, nếu như ông Trần Trương - Trưởng ban Quản lý Yên Tử (1992-2003) cho rằng tác phẩm "Thi vân Yên Tử" không đạo văn của ông thì liệu có xuất hiện một nghi án mới: ông Trần Trương "đạo văn" của ông Hoàng Quang Thuận hay không? [10]

Trước sự bức xúc từ dư luận công chúng cũng như từ giới văn chương, mới đây Hội Nhà Văn đã thông báo rằng hội thảo "Hoàng Quang Thuận với non thiêng Yên Tử" không do Hội tổ chức mà do Tạp chí Nhà Văn tổ chức tại Hội trường của Hội. Ban Thường vụ Hội Nhà văn cũng đã đưa ra những đánh giá về hội thảo này, đồng thời rút kinh nghiệm một cách nghiêm khắc những thiếu sót trong việc quản lý hoạt động của các cơ quan báo chí Hội Nhà văn, trong đó có việc chọn lựa tác giả và tác phẩm để hội thảo. Còn về vấn đề Hoàng Quang Thuận có đạo văn Trần Trương hay không, Thường vụ Hội Nhà văn sẽ có kết luận một cách thỏa đáng và công bằng dựa trên luật pháp [11].

Trong khi tranh luận về việc Hoàng Quang Thuận có đạo văn của Trần Trương (Trưởng ban Quản lý Yên Tử (1992-2003)) trong "Thi vân Yên Tử" hay không vẫn còn chưa ngã ngũ thì "Hoa Lư thi tập" (2010) mới đây lại bị đưa vào diện nghi vấn đạo văn của một tác giả họ Trương khác (Trương Đình Trường) khi nó có nhiều câu na ná như trong cuốn sách "Bái Đính ngàn năm tâm linh và huyền thoại" (xuất bản năm 2008)[12]. Vấn đề được đặt ra ở đây là liệu tác giả Hoàng Quang Thuận có trung thực hay không một khi ông luôn một mực cho rằng "Hoa Lư thi tập" và "Thi vân Yên Tử" của ông là những tập thơ nhập đồng, do tiền nhân chấp bút nên ông đã viết ra liền một mạch 121 bài thơ trong vòng 4 tiếng đồng hồ trong một đêm ở cố đô Hoa Lư và 63 bài thơ trong 3 đêm ở Yên Tử? [1] Và câu trả lời hiện vẫn còn bỏ ngỏ.

Các nhận xét[sửa | sửa mã nguồn]

Điều này cho thấy những băn khoăn và cách hiểu với nhiều mức độ khác nhau trong việc định giá thơ Hoàng Quang Thuận thực sự là thơ thiền, hay là thơ mang cảm quan Phật giáo, thơ viết về vùng đất Phật Yên Tử? Nhưng nếu không phải là thơ thiền thì là thơ gì?

—Phó giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Hữu Sơn, Phó Viện trưởng Viện Văn học [13]

Thơ Hoàng Quang Thuận thấm đẫm chất thiền trong cảnh, trong mây, trong tâm thức, không chỉ là những vần thơ tả cảnh sắc, thơ anh còn động thấu đến thế sự …

—Tiến sĩ Lê Thị Bích Hồng [13]

"Nhập thần" viết ra một vài bài thì có thể giải thích được, chứ viết hơn trăm bài thơ trong một đêm thì quả thật khó hình dung!

—Nhà thơ Hữu Việt [1]

Tác giả bảo trong 4 giờ của một đêm, hình như có "tiền nhân" nhập vào hồn nên ông viết liền 121 bài thơ theo thể tứ tuyệt Đường luật. Tôi nghe xong thấy kinh hãi, và tự hỏi: đây là một thiên tài hay một người tâm thần vì ông đã quyết định gửi tập thơ "Thi vân Yên Tử" đi dự giải Nobel thế giới. Tôi đọc tập "Thi vân Yên Tử" và nghe qua nhiều phát ngôn của bạn đọc và các nhà thơ khác thì tập thơ này là tập thơ tả cảnh một cách trực giác nhưng vô hồn, một tập thơ của người chơi ngông, và chắc chắn là hầu hết các bài làm theo kiểu "Đường luật" thì đều sai luật.[1]

...

Theo tôi, đây là một hành động lừa đảo, tôi đặt dấu hỏi nghi ngờ tại sao ông Thuận nói "tiền nhân mượn bút" mình để viết mà lại chuẩn bị sẵn hàng trăm tờ giấy cho nhà thơ Dương Kỳ Anh ký vào làm bằng chứng? Giờ lại có người khẳng định ông Thuận đạo văn thì càng chứng tỏ sự lừa đảo đó.[14]

—Nhà thơ Trần Trương

Dù tác giả làm nhiều bài thơ tứ tuyệt, hoặc ghép hai bài tứ tuyệt thành một bài thất ngôn bát cú cho có dáng dấp Đường luật, thì ngay cái việc cố gắng ép vần cũng đã đưa lại ý từ khôi hài…

...

Xin chớ nghĩ hễ trong bài thơ có hình ảnh chùa chiền, non cao, bóng núi, cây đa, mây trời, trăng treo, tiếng hạc… là bài thơ sẽ có chất thiền

—Nhà phê bình Nguyễn Hòa [15]

Anh Hoàng Quang Thuận không đạo văn của tôi... Thi Vân Yên Tử không phải là đạo văn vì nó xuất phát từ cái Tâm của người viết với Yên Tử - một Vùng Đất Phật linh thiêng của chúng ta!.

— Trần Trương - Trưởng ban Quản lý Yên Tử (1992-2003) [9]

Anh Thuận làm cho người đọc hiểu lầm xuất xứ của nó bằng cách gắn với yếu tố tâm linh. Tôi không quan tâm đến việc anh Thuận có đạo văn hay không mà chỉ quan tâm đến việc anh Thuận đã không công bố xuất xứ thực của tập thơ mà thổi vào đó yếu tố tâm linh, bằng cách cho nó là thơ của tiền nhân, đấy mới là tội lớn với nhà Phật

— Luật sư Nguyễn Minh Tâm [10][16][17][18]

Việc các bài thơ về Yên Tử của ông Hoàng Quang Thuận chủ yếu dựa theo cuốn sách 'Chùa Yên Tử, lịch sử - truyền thuyết di tích và danh thắng' để viết thành thơ (hay văn vần?), tự nó cho thấy sự vắng bóng của "tiền nhân"; đồng thời cũng cho thấy ông Hoàng Quang Thuận đã làm công việc phóng tác, chuyển thể. Lẽ ra ông Hoàng Quang Thuận phải cho công chúng biết trước việc ông dựa vào tác phẩm của Trần Trương để làm thơ. Nói cách khác, ông cần phải giới thiệu rõ tác phẩm gốc để người đọc có thể căn cứ vào đó đánh giá ông có đóng góp gì mới, có làm cho tác phẩm của Trần Trương hấp dẫn hơn không…

...

Với ông Trần Trương - Trưởng ban Quản lý Yên Tử (1992-2003) - cũng vậy, dẫu ông bênh vực với lời khẳng định: "Thi vân Yên Tử không phải là đạo văn!", nhưng ông Trần Trương sẽ trả lời sao đây khi nhiều câu chữ của ông hiển hiện rõ ràng trong nhiều bài thơ của Hoàng Quang Thuận?

—Nhà phê bình Nguyễn Hòa [16]

Như người ta nói, và chính tác giả cũng có nói là mình làm trong ba đêm liền tập "Thi vân Yên Tử" gồm 143 bài trong trạng thái như "nhập đồng’, do tiền nhân mượn bút nên khó lý giải được. Đầu tiên, xin được đính chính, là cái kiểu "nhập đồng, mượn bút" kia không phải là tinh thần của nhà Phật chánh tông, nó hơi "tà" rồi đấy! Có người lại suy luận, có lẽ do nhập định sâu mới làm thế được. Xin thưa, "nhập định sâu" thật sự thì phải đóng hết cả sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý); trong trạng thái ấy, hành giả đâu có thể khởi tư duy mà làm thơ được?! Hàng ngàn người tu thiền định thứ thiệt họ biết rõ điều đó; nói chuyên môn một chút là phải xuống "cận hành định" mới khởi "tầm và tứ" tức là khởi ý niệm và suy nghĩ được!...

...

Nếu là Trần Nhân Tông, Huyền Quang, các vị thiền sư giáng bút thì sao thơ quý ngài lại "xuống cấp" đến vậy, "tầm thường thơ" đến vậy, chẳng có tuệ, có thiền, có trao truyền mật chỉ tâm ấn gì cả?! Tiền nhân này là ai vậy? Chúng ta phải tìm cho ra cái khuôn mặt của ông ta - để giải bớt cái oan khuất cho tất thảy thiền sư, danh sĩ thời Lý, Trần mà văn học sử thường xem như đấy là thời đại đỉnh cao của văn học, là cái "nôi" hàm tàng mọi giá trị mỹ học, thiền học cũng như tinh túy văn hóa bản sắc của cha ông!...

—Tu sỹ Minh Đức Triều Tâm Ảnh [19]

Nguồn tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Đọc thêm[sửa | sửa mã nguồn]