James Longstreet

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
James Longstreet
James Longstreet.jpg
James Longstreet
Tiểu sử
Biệt danh Old Pete
Sinh


Quận Edgefield, Nam Carolina
Mất


Gainesville, Georgia
Binh nghiệp
Phục vụ Quân đội Hoa Kỳ
Liên minh miền Nam
Năm tại ngũ 1842 - 1861 (USA), 1861 - 1865 (CSA)
Cấp bậc Thiếu tướng
Chỉ huy Quân đoàn 1 Binh đoàn Bắc Virginia
Tham chiến Chiến tranh Hoa Kỳ-Mexico
Nội chiến Hoa Kỳ
Công việc khác Hải quan New Orleans, Đại sứ Hoa Kỳ tại Đế quốc Ottoman, Chính ủy đường Tầu hỏa

James Longstreet (8 tháng 1, 18212 tháng 1, 1904) là một tướng xuất sắc của quân đội Liên minh miền Nam, dưới chỉ huy của tướng Robert E. Lee (tướng Lee thường gọi ông với biệt hiệu "Ngựa chiến Già"). Longstreet chỉ huy các đơn vị lữ đoàn thuộc Binh đoàn Bắc Virginia trên Mặt trận miền Đông. Ông cũng tham gia Mặt trận miền Tây dưới chỉ huy của tướng Braxton Bragg (Binh đoàn Tennessee). Sử gia Jeffry D. Wert cho rằng Longstreet là tướng chỉ huy cấp lữ đoàn tài giỏi nhất trong tất cả các tướng lãnh hai bên Nội chiến Hoa Kỳ.[1]

Longstreet lập chiến công trong nhiều trận chiến, trận Bull Run thứ nhì, trận Fredericksburg, trận Chickamauga. Ông cũng chứng tỏ khả năng quân sự của mình trong Chuỗi trận Bảy ngày, trận Antietam. Ông bị thương nặng trong trận Wilderness. Khi quân miền Nam lâm vào thế thua, Longstreet tự chỉ huy quân của mình tại Knoxville, Tennessee nhưng bị thua thê thảm.

Trong trận Gettysburg Longstreet không tán thành chiến thuật của trướng Lee và miễn cưỡng chỉ huy quân bộ miền Nam trong cuộc tập kích quân miền Bắc và bị thua nặng nề.

Sau cuộc nội chiến Longstreet làm ngoại giao và hành chính cho chính phủ Hoa Kỳ.

Nhiều người thuộc miền Nam Hoa Kỳ căm ghét ông vì thấy ông là tướng miền nam duy nhất trở thành scalawag [2] : ông đổi lập trường chính trị, theo Đảng Cộng hòa, đi lại mật thiết với đối phương thời chiến là tổng thống Ulysses S. Grant; và những lời ông chỉ trích tướng Robert E. Lee trong sách hồi ký của mình. Nhiều học giả còn đổ tội cho ông là nguyên nhân chính làm Liên minh miền Nam bị thua trận Gettysburg và do đó thua cả cuộc chiến.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Wert, p. 405.
  2. ^ Scalawagtiếng lóng miệt thị những người da trắng miền nam sau nội chiến Hoa Kỳ trở cờ theo đường hướng chính trị của miền Bắc, theo Đảng Cộng hòa tại miền Nam trong thời Phục hồi hậu chiến.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Connelly, Thomas L., and Barbara L. Bellows, God and General Longstreet: The Lost Cause and the Southern Mind, Louisiana State University Press, 1982, ISBN 0-8071-1020-5.
  • Freeman, Douglas S., Lee's Lieutenants: A Study in Command (3 volumes), Scribners, 1946, ISBN 0-684-85979-3.
  • Freeman, Douglas S., R. E. Lee, A Biography (4 volumes), Scribners, 1934.
  • Piston, William G., Lee's Tarnished Lieutenant: James Longstreet and His Place in Southern History, University of Georgia Press, 1990, ISBN 0-8203-0907-9.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]