Kỉ Quân

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Kỉ Quân
Ji Yun.jpg
Chức vụ
Nhiệm kỳ 5 tháng 7, 1796 – 13 tháng 11, 1796
Tiền nhiệm Chu Khuê
Kế nhiệm Thẩm Sơ
Thông tin chung
Sinh 26 tháng 7, 1724(1724-07-26)
Trực Lệ
Mất 14 tháng 3, 1805 (80 tuổi)
Tử Cấm Thành, Bắc Kinh
Họ hàng Kỉ Dung Thư (cha)
Binh nghiệp

Kỉ Quân (tiếng Hán: 纪昀; bính âm: Jǐ Yún), còn được biết đến với tên Kỉ Hiểu Lam (giản thể: 纪晓岚; phồn thể: 紀曉嵐; bính âm: Jǐ Xiǎolán) và Kỉ Xuân Phàm (紀春帆), ông sinh ngày 26 tháng 7 năm 1724, mất ngày 14 tháng 2 năm 1805, thọ 81 tuổi. Ông giữ chức tổng biên tập Tứ khố toàn thư, một công trình biên soạn sách nổi tiếng dưới thời Càn Long. Không những thế, ông còn nổi tiếng là một phong lưu tài tử và là một con người đa tài với trình độ học vấn vô cùng uyên bác. Ngoài ra, ông còn là tác giả của cuốn Duyệt Vi thảo đường bút kí, là một trong những tác phẩm nổi tiếng đương thời.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

Kỉ Quân sinh ngày 26 tháng 7 năm 1724 tại huyện Hiến, tỉnh Hà Bắc. Phụ thân của ông là Kỉ Dung Thư.

Đời ông (1724-1805) được tiểu thuyết hóa song những bước ngoặt chính vẫn giữ sát thực tế. Như việc vua Càn Long đặc biệt chiếu cố và thân thiết với ông. Song, do bị án "tiết lộ bí mật" ông phải biếm tới vùng biên tái Ô Lỗ Mộc Tề mấy năm. Khi Càn Long xá tội, triệu về kinh, ông được trọng dụng và cho tuần du Giang Nam với mình, cùng cải trang xuống phố, nếm mỹ tửu và kề cận mỹ nữ đất Dương Châu, lui tới cả chốn lầu xanh "đệ nhất thị Hồng kiều". Làm đến Thượng thư, ông biết nhiều bí ẩn về thân thế Càn Long, nỗi buồn và cái chết của hoàng hậu Ô Thích Na Nạp Thị, nhiều chuyện thâm cung của hoàng thân quốc thích, cả những nỗi lòng của các nô bộc, bề tôi, như Vương tổng quản nhà nghèo phải tự thiến để vào cung lúc 13 - 14 tuổi; Lô Kiến Tăng người nghĩa khí, dùng thơ tìm bạn, xướng họa và khắc bản lưu hành, rồi lấy tiền mua quà tặng thi hữu bốn phương nhiều tới nỗi phải thâm lạm công quỹ, bị xử tù. Trong thân quyến, người thiếp mà ông yêu tha thiết là một phụ nữ xuất thân từ gia đình nghèo khó, khi lấy ông kể đã vào nhà quyền quý nhưng vẫn giữ thói quen đạm bạc, đó là nàng Minh Can. Minh Can luôn nuôi ý nghĩ lạ lùng và từng nói với ông: "Người ta sống lâu tới đâu đi nữa rồi đều cũng chết. Mong ước của thiếp là được chết trước lúc 40 tuổi" và nàng đã qua đời khi mới 30 tuổi. Bạn thân của ông có đại học sĩ Lưu Dung, hai ông từng mang ngọc tỉ và đọc thánh chỉ của Thái thượng hoàng (Càn Long) truyền ngôi cho Gia Khánh. Liền sau đó, vua Gia Khánh bắt tội Hòa Thân tịch biên tài sản, miễn bêu đầu giữa chợ và buộc phải tự thắt cổ: "Khi xưa là bậc tể tướng ngang dọc, hôm nay đã thành tử tội đầu bù tóc rối". Cuối đời, ông nghĩ đến "quan trường chìm nổi vô thường, có lúc vui vẻ khôn xiết, có lúc sợ toát mồ hôi...". Ông mất ngày 14/2 năm Gia Khánh thứ 10, tương truyền đó là ngày sinh của các loài hoa (hoa triêu).

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]