Làm tình nơi công cộng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tranh vẽ tả cảnh một cặp quý ông và quý bà lén lút tách khỏi dạ tiệc để tranh thủ mơn trớn, liếm láp

làm tình nơi công cộngthuật ngữ chỉ những hành vi tình dục (từ giao cấu cho đến các hành vi kích dục ở các mức độ khác nhau) diễn ra tại những nơi công cộng hoặc bán công cộng một cách công khai hoặc bán công khai cho đến lén lút[1].

Đặc điểm[sửa | sửa mã nguồn]

Nơi công cộng và không nhất thiết ngụ ý rằng các hoạt động tình dục ngoài trời. Những nơi công cộng, nơi các hành vi tình dục được thực hiện có thể bao gồm một chiếc xe (thường là ở bãi đậu xe), trên một bãi biển, trong rừng, cũng như trong một rạp hát, xe buýt, đường phố và những nơi khác. Những nơi khác được biết đến tình dục công cộng đã diễn ra bao gồm một nhà vệ sinh công cộng, nhà tắm công cộng[2], buồng lái thậm chí là cả một nghĩa trang. Làm tình nơi công cộng cũng có thể được hiểu là hoạt động tình dục diễn ra trong một nơi riêng tư nhưng có thể được xem ở nơi công cộng kể cả là phòng ngủcửa mở.

Quan điểm xã hội về quan hệ tình dục công cộng khác nhau rất nhiều giữa các nền văn hóa khác nhau và thời điểm lịch sử cụ thể khác nhau. Có nhiều quy định đa dạng áp dụng đối với việc làm tình nơi công cộng. Trước sự phát triển của Internet, một số người đàn ông đồng tính gặp nhau ở nơi công cộng (công viên, nhà tắm công cộng và các khu vực bay khác) để quan hệ tình dục. Tại Anh, đã có sự gia tăng quan hệ tình dục ở nơi công cộng có thể do một cách tiếp cận thoải mái hơn với việc thực thi của pháp luật liên quan đến hành động này kể từ đầu những năm 1990.

Trên thế giới[sửa | sửa mã nguồn]

Một cảnh làm tình công khai trên bãi biển ở Úc

Theo một cuộc khảo sát thì người Na Uy đứng đầu thế giới về thú vui làm tình nơi công cộng. Trong khi đó dân Mỹ lại có vẻ dè dặt hơn với số người làm tình công khai gần như đứng cuối bảng. Cuộc khảo sát này thực hiện trên 6.600 người thuộc 20 quốc gia đã tìm thấy người Na Uy có xu hướng làm tình nơi công cộng nhiều hơn bất cứ quốc gia nào khác (66% cho biết đã từng làm những chuyện như vậy). Những nơi mà tình dục diễn ra bao gồm trong ôtô, tàu điện, máy bay, bãi biển, công viên, phòng thay đồ, văn phòngthư viện[3].

Người Úc đứng thứ hai với 64%, thứ 3 là Hy Lạp - 60%. Thuỵ ĐiểnArgentina cùng xếp thứ 4 với 55% và tiếp sau là người Đức, 47%. Đứng ở cuối bảng là Pháp - chỉ 13% cho biết đã từng làm tình một cách công khai. Nhiều hơn một chút là 15% ở Canada và 21% ở Mỹ[4].

Scotland, cảnh sát được lệnh phải ngăn không để những kẻ làm tình nơi công cộng bị nhục mạ bằng lời hoặc bị đối xử tồi tệ.[5][6], đặc biệt, có người cuồng tín ở ngôi làng tại Papua New Guinea, đã thuyết phục những người dân rằng, họ sẽ có vụ chuối bội thu nếu làm tình nơi công cộng, họ được hứa hẹn sản lượng chuối sẽ tăng lên gấp 10 lần khi họ quan hệ nơi công cộng[7]. Ở Trung Quốc, có cặp nam nữ đã thực hiện hành vi tình dục công khai trắng trợn ngay ở tiệm Internet đông người.[8][9].

Có rất nhiều người theo đuổi lối sống "tự do Tây hóa" và lầm tưởng rằng tại các nước phương Tây có thể làm bất cứ điều gì bạn muốn, làm tình nơi công cộng là 1 ví dụ điển hình. Nhưng trên thực tế thì không như vậy bởi những nước như Tây Ban Nha, Hà Lan, Nhật... cũng có những luật xử phạt hành vi làm tình nơi công cộng. Không thể lấy tự do cá nhân để biện minh cho hành vi ảnh hưởng ảnh hưởng xấu tới cộng đồng và trật tự xã hội, ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc của người khác.

Ở Việt Nam, quan điểm hiện hành vẫn cho rằng, việc làm tình nơi công cộng được coi là không phù hợp với văn hóa và thuần phong, mỹ tục của người Việt, tạo ra hình ảnh phản cảm và là dấu hiệu của việc đi xuống về lối sống và nhận thức trong một bộ phận giới trẻ hiện nay[1], có trường hợp nam nữ học sinh còn làm tình ở cả nhà vệ sinh công cộng[10]. Vào năm 1991, Chính phủ Việt Nam (lúc đó còn gọi là Hội đồng Bộ trưởng) có quy định xử phạt hành vi làm tình nơi công cộng với mức tiền từ 1.000 đồng đến 20.000 đồng, còn nếu vi phạm nhiều lần hoặc tái phạm thì có thể phạt đến 50.000 đồng.[11] đến nay nghị định này đã hết hiệu lực do đó chưa có cơ sở pháp lý rõ ràng để xử phạt hành vi này.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Em & Lo (1 April 2007). "Public Displays of Affection". New York. Retrieved 2009-04-17.
  • Pat Califia; Patrick Califia-Rice (1994). Public sex: the culture of radical sex. Cleis Press. ISBN 0939416891.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]