Lãnh thổ Illinois

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Lãnh thổ Illinois
Lãnh thổ hợp nhất có tổ chức của Hoa Kỳ

1809–1818
 

Vị trí của Lãnh thổ Illinois
Thủ phủ Kaskaskia
Chính quyền Lãnh thổ hợp nhất có tổ chức
Thống đốc
 -  1809–1818 Ninian Edwards
Trưởng lãnh thổ vụ
 -  1809–1816 Nathaniel Pope
 -  1816–1818 Joseph Phillips
Lịch sử
 -  Thành lập 1 tháng 3 1809
 -  Vùng đất ban tặng binh sĩ được thành lập tại tây Illinois 6 tháng 5 năm 1812
 -  Thành tiểu bang 3 tháng 12 1818
Dân số
 -  1810 12,282 

Lãnh thổ Illinois (tiếng Anh: Territory of Illinois) từng là một lãnh thổ hợp nhất có tổ chức, tồn tại từ ngày 1 tháng 3 năm 1809 cho đến ngày 3 tháng 12 năm 1818 khi phần phía nam của lãnh thổ được phép gia nhập liên bang để trở thành tiểu bang Illinois. Khu này trước đó từng được biết với tên gọi "Xứ Illinois" trong khi người Pháp cai trị, trước hết là một phần của Canada thuộc Pháp và sau đó là một phần của Louisiana thuộc Pháp. Vương quốc Anh giành được vùng này bằng Hiệp định Paris năm 1763, đánh dấu kết thúc Chiến tranh người bản địa Mỹ và Pháp. Trong thời Chiến tranh Cách mạng Mỹ, đại tá George Rogers Clark chiếm toàn bộ Xứ Illinois cho Virginia. Virginia thiết lập "Quận Illinois" để thực hiện việc cai trị trên danh nghĩa khu vực này. Virginia sau đó nhượng lại gần như toàn bộ đất đại ở phía bắc sông Ohio cho chính phủ liên bang Hoa Kỳ để xoa dịu sự phản đối của các tiểu bang không giáp biển. Khu vực này trở thành một phần của Lãnh thổ Tây Bắc thuộc Hoa Kỳ (từ ngày 13 tháng 7 năm 1787 cho đến 4 tháng 7 năm 1800), và sau đó trở thành một phần của Lãnh thổ Indiana khi Ohio chuẩn bị trở thành một tiểu bang. Ngày 3 tháng 2 năm 1809, Quốc hội Hoa Kỳ thông qua luật thành lập Lãnh thổ Illinois sau khi quốc hội nhận được thỉnh cầu của các cư dân tại các khu vực viễn tây phàn nàn về những khó khăn khi tham gia vào các vấn đề lãnh thổ tại Indiana.

Ranh giới lãnh thổ[sửa | sửa mã nguồn]

Lãnh thổ Illinois ban đầu gồm có đất đai mà sau này trở thành các tiểu bang Illinois, Wisconsin, phần phía đông của Minnesota, và phần phía tây bán đảo thượng của Michigan. Khi Illinois chuẩn bị trở thành một tiểu bang, khu vực còn lại của lãnh thổ được nhập vào Lãnh thổ Michigan.

Các ranh giới ban đầu của lãnh thổ được xác định như sau: “...tất cả phần đất của Lãnh thổ Indiana nằm ở phía tây sông Wabash, và đường phân giới trực tiếp được vẽ từ sông Wabash như đã nói đến và Post Vincennes, đi về hướng bắc đến đường biên giới giữa Hoa Kỳ và Canada...”

Kaskaskia là thủ phủ lãnh thổ. Điều tra dân số năm 1810 cho thấy lãnh thổ có dân số là 12.282 người.[1]

Các trưởng lãnh thổ vụ[sửa | sửa mã nguồn]

Các trưởng lãnh thổ vụ của Lãnh thổ Illinois:[2]

Giải thể[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1818, phân nửa lãnh thổ ở phía nam được phép gia nhập liên bang để trở thành tiểu bang Illinois. Phần nữa phía bắc trở thành một phần của Lãnh thổ Michigan.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Heidler, David Steohen and Heidler, Jeanne T., eds. "Illinois Territory," Encyclopedia of the War of 1812, (2004), Naval Institute Press, Online at Google Book Search, Accessed 10 March 2009, http://books.google.com/books?id=_c09EJgek50C
  2. ^ Edwards, Ninian Wirt. History of Illinois, from 1778 to 1833; and Life and Times of Ninian Edwards. tr. 28. Truy cập ngày 24 tháng 2 năm 2008. 

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Các nguồn chính yếu[sửa | sửa mã nguồn]

Các nguồn thứ cấp[sửa | sửa mã nguồn]

Tọa độ: 41°48′B 89°22′T / 41,8°B 89,36°T / 41.80; -89.36