Lớp ôzôn

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm

Lớp ôzôn là một lớp khí quyển trên bề mặt Trái Đất có tập trung hàm lượng ôzôn cao. Theo Tổ chức Khí tượng thế giới (WMO), lớp ôzôn ở tầng bình lưu bảo vệ Trái Đất chống các tia cực tím của Mặt Trời phải mất lâu hơn 5 đến 15 năm so với dự báo mới có thể phục hồi hoàn toàn.

Cơ quan thuộc Liên hiệp quốc này vừa công bố một đánh giá mới 4 năm sau đánh giá trước cho thấy thời gian phục hồi của lớp ôzôn bị phá hủy sẽ kéo dài lâu.

Ở vùng Nam cực, lớp ôzôn sẽ không thể phục hồi trước năm 2065, thay vì trước năm 2050. Các điều kiện khí tượng và áp suất ở Nam cực kết hợp với tốc độ giảm chậm của các lượng khí thải phá hủy lớp ôzôn là nguyên nhân của sự chậm trễ này.

Ở các vĩ độ trung bình của Trái Đất, phải chờ đến năm 2049, tức hơn 5 năm sau, thì lớp ôzôn ở tầng bình lưu mới có thể phục hồi. Nguyên nhân là do sự tăng cao hàm lượng khí CFC-11 và CFC-12 có mặt trong các thiết bị làm lạnh hiện nay.

Tuy nhiên, WMO ghi nhận rằng Nghị định thư Montreal đã làm tác động giảm lượng khí thải độc hại phá hủy tầng ôzôn. Sau khi đạt đến mức tối đa từ năm 1992 đến năm 1994, lượng khí này đã giảm trong tầng bình lưu.

WMO nhấn mạnh rằng lớp ôzôn sẽ được phục hồi sớm hơn 15 năm nếu tất cả các tác nhân phá hủy bị loại bỏ vào cuối năm 2006. Trong một số trường hợp, như chất metyl bromua, một số quốc gia còn yêu cầu được sử dụng chất này, do đó rất khó loại bỏ tất cả các chất độc hại đối với ôzôn.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]