Liêu Mục Tông

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Mục Tông
Hoàng đế nhà Liêu
Tại vị 11 tháng 10 năm 951 đến 12 tháng 3 năm 969
(&0000000000000017.00000017 năm, &0000000000000152.000000152 ngày)
Tiền nhiệm Thế Tông
Kế nhiệm Cảnh Tông
Thông tin chung
Niên hiệu Ứng Lịch (應曆): 951-969
Thụy hiệu Hiếu An Kính Chính Hoàng Đế (孝安敬正皇帝)
Miếu hiệu Mục Tông

Liêu Mục Tông, hoàng đế Mục Tông nhà Liêu (19 tháng 9 năm 931 - 12 tháng 3 năm 969) là vị hoàng đế thứ tư của nhà Liêu, cai trị từ 11 tháng 10 năm 951 đến 12 tháng 3 năm 969 (17 năm 152 ngày). Ông là con của hoàng đế Thái Tông và lên nối ngôi sau khi anh là hoàng đế Thế Tông bị ám sát vào năm 951.

Những cuộc nổi loạn trong triều Mục Tông[sửa | sửa mã nguồn]

Trong triều đại Mục Tông, cả gia tộc Gia Luật của ông và gia tộc phối ngẫu Tiêu đều chống lại ông. Ông sa thải nhiều vị Thượng thư dưới triều hoàng đế Thế Tông và thanh trừng những ai chống đối lại ông. Tuy sử dụng vũ lực và sự đàn áp tàn bạo nhưng cuối cùng ông cũng đã ổn định được tình thế và giành được thẩm quyền cho ngai vàng của mình.

Tháng 6 năm 952, chú của ông gửi một bức thư cho triều đình nhà Hậu Chu, nói rằng: "Hoàng đế nhà Liêu là một người say rượu và tính tình nhu nhược." Sau đó, Mục Tông bắt được bức thư của người chú. Sau đó, anh trai hoàng đế Thế Tông là Gia Luật Loguo đã nổi loạn chống lại ông. Ông đàn áp được cuộc nổi dậy này và giết chết Gia Luật Loguo. Năm 953, đến lượt người em và các đại thần trong triều của Mục Tông có âm mưu nổi loạn. Ông đã kịp thời phát hiện ra âm mưu này và ngăn chặn được nó. Sau đó, ông giết hết những viên đại thần có âm mưu nổi loạn và giam cầm người em thay vì giết chết. Đến năm 959, ông lại phá được một âm mưu phản loạn và tha cho người anh em đã chủ mưu trong việc này.

Quan hệ với Trung Nguyên[sửa | sửa mã nguồn]

Triều đại nhà Hậu Chu ở Trung Nguyên đã lợi dụng sự bất ổn trong triều đình Mục Tông để tấn công vùng phía bắc đã thuộc ảnh hưởng của đế quốc Khiết Đan từ đầu thế kỉ X. Tuy nhiên, nước Bắc Hán vẫn còn nằm dưới sự bảo hộ của nhà Liêu đã duy trì được sự độc lập của mình trước cuộc chinh phục của nhà Hậu Chu.

Sau đó, năm 958, nhà Hậu Chu đã tấn công nhà Liêu để giành lại Mười sáu châu đã bị Hậu Tấn Cao Tổ Thạch Kính Đường nhường cho nhà Liêu khi trước. Hoàng đế Mục Tông dẫn một đội quân đông đảo tới khu vực là Bắc Kinh ngày nay. Nhưng cuộc đối đầu quân sự đã bị ngăn chặn bởi cái chết của hoàng đế Hậu Chu Thế Tông vào đầu năm 959. Mục Tông dẫn quân trở về nước sau đó.

Giữa thời cai trị của Mục Tông, nhà Tống đã thay thế triều đại cuối cùng của thời Ngũ Đại Thập Quốc là nhà Hậu Chu. Sau khi nhà Tống thay thế nhà Hậu Chu, nhà Tống và nhà Liêu đã có thời gian hòa bình. Tuy nhiên vẫn còn hai vấn đề tranh chấp là Mười sáu châu phía Bắc và nhà nước Bắc Hán thuộc sự bảo hộ của nhà Liêu. Nhưng trong triều đại Mục Tông, vấn đề này được giải quyết và hai nước Tống, Liêu bắt đầu qua lại với nhau và thương mại với nhau.

Qua đời[sửa | sửa mã nguồn]

Mục Tông cũng giống như người tiền nhiệm là hoàng đế Thế Tông, cũng là người nghiện rượu và có những thói xấu. Sự nghiện rượu đã khiến cho ông có cái biệt danh là "Hoàng đế tỉnh táo". Ông có tính khí bạo lực và hay giết người khi không có lí do. Ông cũng thích đi săn. Triều đại của ông là triều đại đen tối và hỗn loạn nhất của nhà Liêu.

Tháng 2 năm 969, ông đi săn ở một vùng núi. Tối hôm đó, ông cùng uống rượu với các quan chức của mình. Ông gọi các đầu bếp mang thức ăn lên nhưng không có ai trả lời. Quá tức giận, Mục Tông dọa sẽ giết tất cả các đầu bếp. Các đầu bếp của hoàng đế rất sợ hãi, bèn lẻn vào lều của hoàng đế giết chết ông.