Máy bay ném bom hạng trung

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Il-28 Liên Xô.
Martin EB-57B

Máy bay ném bom hạng trung là một lớp máy bay ném bom quân sự, được thiết kế để hoạt động với khả năng mang bom ở mức vừa trong một phạm vi hoạt động mức trung bình; đây là đặc điểm chính để phân biệt lớp máy bay ném bom này với lớp máy bay ném bom hạng nặng lớn hơn và lớp máy bay ném bom hạng nhẹ nhỏ hơn. Thuật ngữ này được sử dụng chủ yếu trong thời kỳ trước và trong Chiến tranh Thế giới thứ hai, khi động cơ khỏe vẫn còn khan hiếm đến mức những thiết kế phải sử dụng những động cơ yếu để thực hiện các nghiệm vụ. Máy bay ném bom hạng trung nói chung được dùng để chỉ bất kỳ các mẫu thiết kế máy bay nào có thể mang khoảng 4.000 lb (1.8 tấn) bom bay trên quãng đường từ 1.500 đến 2.000 dặm (2.400 đến 3.200 km). Máy bay ném bom hạng nặng trên danh nghĩa là những máy bay mang được từ 8.000 lb (3.6 tấn) bom trở lên, và máy bay ném bom hạng nhẹ mang được khoảng 2.000 lb (0.9 tấn) bom. Nhưng những sự phân biệt đó đã biến mất vào giữa Thế chiến thứ hai, khi máy bay tiêm kích trung bình đã có thể mang được 2.000 lb (0.9 t) vũ khí và được trang bị những động cơ mạnh hơn, cho phép những thiết kế "nhẹ" thực hiện nhiều nhiệm vụ trước đấy chỉ do máy bay ném bom hạng trung thực hiện.

Sau chiến tranh, thuật ngữ này biến mất gần như ngay tức thì trong các mục đích. Dù một số máy bay được thiết kế trong phạm vi hiệu suất của máy bay ném bom hạng trung, nhưng chúng ngay lập tức lại bị ám chỉ thành "máy bay ném bom chiến thuật" thay vì tên gọi kia. Những máy bay ném bom hạng trung nổi tiếng sau chiến tranh thế giới thứ hai bao gồm English Electric Canberra (bản sao của Mỹ mang tên Martin B-57) và Ilyushin Il-28 Beagle.

Các mẫu máy bay đáng chú ý[sửa | sửa mã nguồn]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]