Máy bay ném bom thế hệ tiếp theo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Máy bay ném bom thế hệ tiếp theo
Hình mô phỏng của Boeing/Lockheed Martin
Kiểu Máy bay ném bom tàng hình
Quốc gia chế tạo Hoa Kỳ
Trang bị cho Không quân Hoa Kỳ
Giá thành ~ 550 triệu USD[1]

Chương trình Next-Generation Bomber (Máy bay ném bom thế hệ tiếp theo, trước đây gọi là 2018 Bomber) là một chương trình phát triển một loại máy bay ném bom hạng trung mới cho Không quân Hoa Kỳ, sau đó bị thay thế bởi chương trình máy bay ném bom hạng nặng "Long-Range Strike-B" (LRS-B).

Thiết kế[sửa | sửa mã nguồn]

Các mục tiêu thiết kế được đề ra từ tháng 1 năm 2011 gồm:[2]

  • Chi phí tổng của chương trình khoảng 40 tới 50 tỉ USD.[2]
  • Chế tạo 175 chiếc, trong đó 120 chiếc biên chế cho 10 phi đoàn chiến đấu cộng thêm 55 chiếc huấn luyện và dự trữ.[2]
  • Tốc độ tối đa cận âm.
  • Tầm bay: 5.000+ hải lý (9.260+ km).[2]
  • "Tùy chọn có người điều khiển" (đối với các nhiệm vụ phi hạt nhân).[2]
  • Thời gian bay thực hiện nhiệm vụ từ 50 tới 100 giờ (khi không người lái).[2]
  • Tải trọng vũ khí 14.000–28.000 lb (6.350–12.700 kg).[2]
  • Có khả năng "sống sót trong các cuộc tấn công ban ngày tại lãnh thổ đối phương được phòng thủ nghiêm mật".[3]
  • Có khả năng mang vũ khí hạt nhân.[2]
  • Được thiết kế sử dụng các công nghệ tiên tiết nhất.[4]

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

{{{Nội dung khác}}}

Máy bay có tính năng tương đương

Danh sách khác

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Butler, Amy. "Can USAF Buy A $550 Million Bomber?" Aviation Week. 5 April 2012.
  2. ^ a ă â b c d đ e Majumdar, Dave. "U.S. Air Force May Buy 175 Bombers." Defense News, 23 January 2011.
  3. ^ Grant, Greg. "Air Force chief describes future bomber." Government Executive, 31 October 2007.
  4. ^ “U.S. Air Force: No 2009 Money for Next-Gen Bomber”. Defensenews.com. Truy cập ngày 6 tháng 9 năm 2011. 
  • Rose, Bill, 2010. Secret Projects: Flying Wings and Tailless Aircraft. Hinckley, England: Midland Publishing.

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]