Mặt phẳng

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Hai mặt phẳng giao nhau trong không gian 3 chiều

Mặt phẳng là một khái niệm cơ bản trong toán học (được thừa nhận không định nghĩa), là một tập hợp tất cả các điểm trong không gian ba chiềutọa độ Descartes x, y, z của chúng thoả mãn một phương trình có dạng:

ax + by + cz + d = 0\,

trong đó a, b, c, d là các hằng số sao cho a, b, c không đồng thời bằng 0, còn vectơ vuông góc là ai, bj, ck.

Mặt phẳng được hình dung chỉ có chiều dọc và chiều ngang mà không có chiều dày.

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]